[Thất ngũ kì án lục] Quyển 4 – Chương 20: Bắt cóc.


cropped-250838_370570086344340_591322696_n.jpg

Chương 20: Bắt cóc.

.

.

—oOo—

Edit: Miu Miu.

Beta: Bạch Hồ.

—oOo—

Đêm khuya, một chiếc xe ngựa chậm rãi hướng ngoại ô rừng trúc đi đến.

Trong xe ngựa, ngồi ngay ngắn một người, có điều, người nọ lại có vài phần tò mò cúi đầu nhìn kỹ người đang hôn mê bất tỉnh – Cảnh Thiên.

Thân thủ vén những sợi tóc lòa xòa của Cảnh Thiên lên, lộ ra cái trán trơn bóng, tinh tế đánh giá……

Tuy rằng hai mắt nhắm chặt, nhưng vẫn có thể thấy được Thiên Thiên có một đôi mắt to tròn, ngũ quan tinh xảo mà nhu hòa, mi mục thanh tú hơi nhíu lại, tựa hồ là có chút khó chịu, lại có vẻ rất là vô tội. Vóc người rất nhỏ, tiêm gầy thon dài, làn da bạch sắc mềm mại, nhất là đôi tay lộ ra dưới tay áo lá sen, mười ngón tròn đầy, móng tay sạch sẽ, là loại hình vật nhỏ khiến người ta muốn khi dễ – phi thường đáng yêu.

Nắm lấy cái cằm tinh tế của Thiên Thiên xem một lát, người nọ nhịn không được cười nhạo:

“Quả nhiên là người gặp người thích a ~~ khó trách ngay cả Bạch Ngọc Đường lạnh lùng như vậy, cũng sẽ đối với ngươi động tâm.”

Mã xa đi sâu vào trong rừng trúc, chậm rãi dừng lại.

Tề Nhạc đứng trong rừng trúc, ngơ ngác đứng trước gió lạnh chờ đợi, trong lòng có chút mâu thuẫn, vừa hy vọng sẽ đến, lại hy vọng đừng đến.

Khi thấy xe ngựa chậm rãi đứng trước mặt, trong đầu Tề Nhạc trống rỗng ~~ chỉ thấy màn xe được nhấc lên, hắc y nhân bước xuống, đối diện Tề Nhạc hơi hơi vuốt cằm, thấp giọng hỏi:

“Chuẩn bị thế nào?”

Tề Nhạc đối hắc y nhân gật gật đầu:

“Chiếu theo ngươi nói, ta đã đáp ứng hiệp trợ Hiệp Thiếu Cách tra rõ nhất án Thái Thương.”

Hắc y nhân vừa lòng gật đầu: “Tốt lắm.”

“Người đâu?” Tề Nhạc lạnh giọng hỏi.

Hắc y nhân quay thân lại, nhẹ nhàng vén màn xe lên……

Tề Nhạc đi lên vài bước để nhìn, chỉ thấy trong xe ngựa, Triển Cảnh Thiên đang nằm hôn mê bất tỉnh.

“Ngươi đối y làm cái gì?” Tề Nhạc cau mày, nhìn hắc y nhân.

“Đừng nóng vội, chỉ là điểm thụy huyệt của y mà thôi……” Nói xong, hắc y nhân buông màn xe xuống. “Đáp ứng giúp ta làm một chuyện…… Y chính là của ngươi.”

“…… Nói.” Tề Nhạc thản nhiên mở miệng.

Hắc y nhân cười nhẹ vài tiếng, tiến đến bên tai Tề Nhạc nhẹ giọng nói vài câu.

Tề Nhạc sau khi nghe xong, có chút khó hiểu nhìn hắc y nhân. “Ngươi đến tột cùng là ai?”

Hắc y nhân nhún nhún vai:

“Chuyện này ngươi không cần phải xen vào, dù sao đối với ngươi mà nói, việc này cũng không phải khó khăn gì, lại càng không tính là trái đạo nghĩa…… Thế nào?”

Trầm ngâm một lát, Tề Nhạc gật đầu: “Hảo.”

Hắc y nhân vừa lòng nở nụ cười. “Thành giao, y là của ngươi, nhớ làm cho tốt.”

Nói xong, cũng không quay đầu lại, cứ thế rời đi.

Tề Nhạc đứng ở ngoài xe thật lâu, cuối cùng như là hạ quyết tâm, liền vén màn xe.

Cảnh Thiên nằm mê man trong xe, thành thành thật thật nằm, hình như có chút khó chịu.

Tay Tề Nhạc nhẹ nhàng chạm vào hai má Thiên Thiên, xúc cảm ấm áp mềm mại từ đầu ngón tay chậm rãi rơi vào trong lòng Tề Nhạc, nguyên bản còn do dự nhưng trong nháy mắt liền bị cảm giác chân thật có được Thiên Thiên trong tay thay thế……

Tề Nhạc đột nhiên ý thức được, từ giờ trở đi, người mà hắn vẫn không thể với tới được, sẽ chân chính thuộc về mình, trong lòng liền dâng lên hưng phấn cùng vui sướng mãnh liệt.

Dùng áo choàng bọc Thiên Thiên lại, sau khi xác định gió lạnh ban đêm sẽ không thổi trúng Thiên Thiên, Tề Nhạc mới thật cẩn thận đem Thiên Thiên ôm vào trong lòng – hảo nhẹ.

Nhìn Thiên Thiên vô ý thức úp mặt vào trước ngực mình, Tề Nhạc lại đưa tay ôm chặt Thiên Thiên một chút, xoay người xuống xe, phi thân đi xa……

———–

Đại hỏa ở biệt quán rất nhanh được dập tắt.

Bạch Ngọc Đường kiểm tra tử thi – thủ hạ Hãm Không Đảo, đều là bị đánh ngất đi, sau đó hít quá nhiều khói mà chết, hoàn toàn nhìn không ra là người nào hạ thủ, hơn nữa, toàn bộ dấu vết đều bị lửa thiêu sạch sẽ, không thể phán đoán đến tột cùng là người nào làm, xem ra, lần này dẫn dụ mình rời đi cùng bắt cóc Thiên Thiên là đã sớm có chuẩn bị, tỉ mỉ bày ra ……

Bạch Ngọc Đường cũng không nói chuyện, chính là tinh tế nhìn bốn phía một lần, cúi đầu trầm tư một lát, xoay người bước đi.

“Lão Ngũ, ngươi……” Hàn Chương nắm tay Bạch Ngọc Đường. “Ngươi biết là ai? Không thể xúc động a.”

Quay đầu lại nhìn gương mặt lo lắng của mọi người, cuối cùng ánh mắt trở xuống nhìn trên người Hàn Chương, Bạch Ngọc Đường thản nhiên nói:

“Nhị ca, buông tay.”

Hàn Chương nhìn Bạch Ngọc Đường trong chốc lát, cuối cùng vẫn là bất đắc dĩ thả tay ra.

Quay đầu đi, Bạch Ngọc Đường bước nhanh ra ngoài.

Tứ thử ngơ ngác nhìn bóng trắng đi xa, đều lắc đầu thở dài.

“Lão tứ……” Từ Khánh vẻ mặt lo lắng hỏi Tương Bình. “Lão Ngũ muốn làm gì?”

Tương Bình lắc đầu:

“Ai cũng có nhược điểm…… Bọn người kia thật sự đã chạm vào nghịch lân của Ngọc Đường.”

“Kia Ngọc Đường…… Rốt cuộc sẽ làm như thế nào?” Từ Khánh hỏi. “Ta sao lại thấy ánh mắt của hắn dọa người như vậy?!”

“Sát……” Hàn Chương thở dài nói.

“Giết người nọ, đem Cảnh Thiên tìm trở về mới thôi……” Lô Phương vung tay áo nói:

“Vốn là đang cảm thấy may mắn, lão ngũ cùng Cảnh Thiên cùng một chỗ, thấy Ngọc Đường càng ngày càng có nhân vị, hiện tại lại biến trở về thành một pho tượng sát thần……”

“Chúng ta phân công nhau đi tìm.” Tương Bình nói. “Nhất định phải đem Cảnh Thiên tìm được trước khi Ngọc Đường nổi điên đại khai sát giới.”

Bốn người sau khi thương nghị, lập tức phân công nhau làm việc.

————

Cảnh Thiên từ trong mê man dần dần tỉnh lại, khi lấy lại được ý thức, trước mắt liền xuất hiện một màn vừa mới phát sinh:

Bạch Ngọc Đường đi rồi, cậu liền ẩn ẩn cảm giác có chút bất an, nhưng cậu chỉ lo lắng là Bạch Ngọc Đường gặp chuyện không may, mà không nghĩ tới chuyện khác.

Lúc này, đột nhiên chợt nghe trong hậu viện nổi lên một trận rối loạn, một thủ hạ Hãm Không đảo chạy tới nói, là sương phòng cháy.

Thiên Thiên đang buồn bực như thế nào sương phòng đang hảo hảo liền cháy, lại kinh ngạc thấy phía sau là phòng ngủ của Bạch Ngọc Đường cũng bị châm lửa.

Lập tức ý thức được trận hỏa này không tầm thường, bọn họ khả năng là bị trúng kế, Thiên Thiên chỉ nghe được một tiếng cười khẽ vừa xa lạ vừa quen thuộc truyền đến bên tai, cùng lúc đó – mất đi ý thức.

Đau đầu lợi hại, Cảnh Thiên bắt buộc chính mình tỉnh lại, trong óc cậu hiện tại là loạn một đoàn, tiếng cười kia, còn có những chuyện phát sinh gần đây hết thảy đều đan vào cùng một chỗ, thiên ti vạn lũ……

Mau tỉnh lại, việc này cùng Tiểu Bạch có liên quan, phải nhanh đến giúp Ngọc Đường……

Ý thức càng ngày càng rõ ràng, Cảnh Thiên chậm rãi mở mắt, trước dùng ba giây để thích ứng ánh sáng trước mắt – loại cảm giác ấm áp này, hẳn là ngọn đèn, xem ra trời còn chưa sáng, vậy chính mình hôn mê bao lâu? Một đêm hay là một ngày một đêm.

Dưới thân là giường được lót đệm thật dày mà mềm mại, trên người thoạt nhìn là chăn tàm ti…… Ý thức được bên người tựa hồ là có người, Thiên Thiên quay đầu, nhìn thấy một cái bóng trắng ánh vào mi mắt, Thiên Thiên hé miệng, có chút suy yếu nhẹ nhàng gọi một tiếng:

“Tiểu Bạch…… Đau đầu……”

Chần chờ một lát, một bàn đưa tới, xoa xoa cái trán Thiên Thiên.

Thiên Thiên nhíu mày, cái tay kia hảo lãnh, tay Bạch Ngọc Đường là ấm áp…… Tiểu Bạch cũng sẽ không do dự chần chờ, cảm giác xa lạ nói cho Thiên Thiên biết, bạch y nhân này không phải Tiểu Bạch.

“Ngươi…… Không phải……”

Cảnh Thiên theo bản năng tránh đi cái tay kia, nhắm mắt lại lắc lắc đầu, muốn cho chính mình thanh tỉnh một ít, lại một lần nữa mở to mắt, khi tầm nhìn dần dần rõ ràng lên, người trước mắt, Cảnh Thiên nhận thức – là Tề Nhạc, nhưng biểu tình lúc này của Tề Nhạc có chút phức tạp.

Sau khi Thiên Thiên thấy rõ là Tề Nhạc, liền nhẹ nhàng thở ra, đối hắn nói:

“Là ngươi…… Đã cứu ta?”

Tề Nhạc nhìn Cảnh Thiên, khoảnh khắc y mở to mắt làm hắn bắt đầu bối rối, nghe cậu ý thức mơ hồ theo bản năng gọi tên Bạch Ngọc Đường, trong lòng còn đang không cam lòng, nhưng khi nghe được câu kia của Thiên Thiên như trút được gánh nặng “Là ngươi, ngươi đã cứu ta”. Sau, Tề Nhạc bắt đầu hối hận…… Nếu Cảnh Thiên biết chân tướng, có phải phần tín nhiệm này cũng sẽ mất đi.

Cảnh Thiên cũng không để ý nhiều như vậy, trừ bỏ Bạch Ngọc Đường, Khai Phong phủ cùng người Hãm Không đảo, Thiên Thiên cũng chỉ có tín nhiệm Tề Nhạc, tổng cảm thấy người này sẽ không thương tổn chính mình.

Cố sức đứng lên, Thiên Thiên lấy tay nhu nhu cổ. “Đau chết a ~~ hỗn đản nào ám toán lão tử?!”

Tề Nhạc đưa tay giúp Thiên Thiên nhu nhu cổ, Thiên Thiên theo bản năng né tránh, sau đó lại có chút ngượng ngùng cười:

“Nơi này là chỗ nào a? Nhà ngươi?”

“Thủy Nguyệt sơn trang.” Tề Nhạc nhẹ giọng trả lời. “Nơi này là phòng của ta.”

“Nga ~~ sản nghiệp của ngươi còn trải rộng cả nước a ~~” Thiên Thiên khởi động bả vai đau nhức. “Phòng thật xa hoa a ~~”

Nói xong, còn vỗ vỗ bả vai Tề Nhạc. “Tuổi trẻ đầy hứa hẹn, hảo!”

Tề Nhạc có chút dở khóc dở cười, thân thủ sờ mặt Thiên Thiên.

Cảnh Thiên lại né tránh, nhìn Tề Nhạc có chút khó hiểu, từ từ lui ra xa, mở to đôi mắt hỏi:

“Cái kia…… Tiểu Bạch đâu?”

Tề Nhạc chỉ nhìn Cảnh Thiên, không có đáp lại.

Thiên Thiên ẩn ẩn cảm thấy có chút không thích hợp, nhưng là không biết không thích hợp ở chỗ nào, lại hỏi:

“Ngươi tìm người đi thông tri hắn tới đón ta được không?”

Tề Nhạc vẫn như cũ chỉ nhìn Thiên Thiên, không có trả lời.

Cảnh Thiên có chút không thể tin được nhìn chằm chằm Tề Nhạc, thật lâu sau, cuối cùng vẫn là cười kéo tay áo Tề Nhạc.

“Hắn đang ở biệt quán trong thành, địa phương dễ tìm lắm……”

Nhưng Tề Nhạc vẫn thủy chung duy trì tư thế ngồi ở bên giường nhìn Thiên Thiên, không có động tác gì, cũng không nói.

Thiên Thiên buông tay áo Tề Nhạc ra, thối lui đến bên trong giường, tươi cười trên mặt cũng dần dần nhạt đi, gằn từng tiếng hỏi:

“Là ngươi bắt ta……”

Tề Nhạc nhẹ nhàng gật gật đầu.

Cảnh Thiên cúi đầu ôm lấy đầu gối chính mình, lầm bầm lầu bầu:

“Vì cái gì? Vốn thời gian sẽ không nhiều, vì cái gì còn muốn làm cho ta cùng hắn tách ra?!”

Tề Nhạc tới gần, thấp giọng hỏi: “Ngươi…… Có thể hay không quên hắn?”

Thiên Thiên ngẩng đầu nhìn Tề Nhạc, nhìn hắn thật lâu, cuối cùng cười lạnh hỏi:

“Ngươi muốn như thế nào? Nghĩ muốn cái gì? Thánh Mẫu Lệnh? Bảo tàng hay là trăm ngàn âm binh? Chúng ta không có, cũng không muốn, chúng ta chỉ muốn cùng một chỗ……”

Tề Nhạc thân thủ sờ hai má Thiên Thiên. “Ngươi đừng khóc……”

Thiên Thiên chụp lấy tay Tề Nhạc, hung hăng lau nước mắt:

“Ngươi thả ta……”

Cảnh Thiên còn thật sự nhìn Tề Nhạc. “Ta muốn trở về, hắn nhất định đã điên rồi, Tề Nhạc.”

Tề Nhạc đứng lên. “Ngươi trước nghỉ ngơi, có chuyện gì ngày mai nói sau.”

Nói xong, xoay người đi ra ngoài.

“Hắn sẽ giết ngươi……” Cảnh Thiên nhẹ giọng nói.

“Ngươi không muốn ta chết?” Tề Nhạc quay đầu lại hỏi Cảnh Thiên.

Thiên Thiên lắc đầu. “Ta không muốn hắn giết người.”

…… Trầm mặc thật lâu, Tề Nhạc cười khổ.

“Cảnh Thiên, ngươi thật sự là…… Bạch Ngọc Đường đúng là võ công cái thế, nhân phẩm xuất chúng, nhưng không đáng để ngươi hại người hại mình đi?”

Thiên Thiên cúi đầu, giống nhau là đang nhớ lại, thản nhiên nói:

“Khi ta thấy bộ dáng cô đơn của hắn ngồi trên nóc nhà uống rượu, sau đó ta không muốn để cho hắn tái một mình như vậy nữa……

Cái gì võ công cái thế, nhân phẩm xuất chúng? Các ngươi nhìn hắn cũng chỉ có như vậy, vì vậy nên mới gọi hắn là cái gì sát thần, thế nhân đều biết tình yêu là hại người hại mình, chỉ có hắn, thà hại mình, lại không đành lòng đả thương người……”

“Cảnh Thiên, có người so với Bạch Ngọc Đường càng quý trọng ngươi.” Tề Nhạc trầm giọng nói. “Hy vọng ngươi vui vẻ, yêu thương ngươi, bảo vệ ngươi chu toàn.”

“A……” Thiên Thiên lắc đầu nói:

“Ngươi cho ta là chim nhỏ nép vào người sao? Ta cũng hy vọng người ta yêu có thể vui vẻ, yêu thương hắn, bảo vệ hắn chu toàn.”

Thấy trên mặt Tề Nhạc hiện lên giật mình, Cảnh Thiên bật cười.

“Tề Nhạc, nếu ta thích ngươi, không cần ngươi truy ta, ta sẽ đuổi theo ngươi! Ngươi cho rằng người như Bạch Ngọc Đường, ta không chủ động, hắn sẽ đến trêu chọc ta sao? Hắn chỉ biết đem ta đối xử như Triển Chiêu, chờ ngày nào đó ta đi rồi, hắn lại một mình cô đơn ngồi trên nóc nhà nhìn ánh trăng uống rượu……”

Tề Nhạc sắc mặt tái nhợt, xoay người, mở cửa đi ra ngoài, đóng cửa lại, trong nháy mắt, chợt nghe Cảnh Thiên còn thật sự nói:

“Cho nên nói, ta chết cũng sẽ nắm chặt hắn, ai cũng đừng nghĩ từ bên người ta đem hắn cướp đi, hắn là người của Triển Cảnh Thiên ta.”

Trên bậc thềm, Tề Nhạc thối lui vài bước, ngơ ngác ngồi trên bậc thang trước cửa, nhắm mắt, nói không ra lời.

Hết chương 20.

Chương sau: Tề Nhạc trúng xuân dược, mà Thiên Thiên thì đang ở trong phòng Tề Nhạc……..

 

Categories: Thất ngũ kì án lục | Tags: , , , , , , , , , , , , , , , | 1 Phản hồi

Điều hướng bài viết

One thought on “[Thất ngũ kì án lục] Quyển 4 – Chương 20: Bắt cóc.

  1. Pingback: Thất Ngũ Kì Án Lục – Nhĩ Nhã | Miêu nữ đại nhân

♥ Mỹ nhân ~ nói lời tâm tình nào ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: