[Mạt thế chi trọng sinh] Chương 1: Sống lại.


 

1010020_137588053113513_47582341_n

Chương 1: Sống lại.

.

Edit + Beta: Miu Miu

.

Lúc Dịch Nhiên chết liền suy nghĩ, cậu có phải sai rồi.

Sau đó, Dịch Nhiên mở mắt.

Trước mắt là trần nhà màu trắng quen thuộc mà lạ lẫm, trên trần nhà có một vũng nước nhỏ, phòng ở cũng đã xây nhiều năm, lúc trời mưa thường bị dột, thời gian lâu, chỗ đó thoạt nhìn như bị ngâm nước.

Con ngươi màu đen không linh hoạt lắm nhìn xung quanh, sau đó cứng ngắc vươn tay, đặt ở trước mắt lật qua lật lại, đôi tay này bảo dưỡng rất khá, thon dài như ngọc, nhìn qua có thể thấy chưa từng làm việc nhà, nhưng Dịch Nhiên còn nhớ rõ ràng chuyện vừa rồi, đôi tay này tràn đầy vết thương, khô héo nhăn nheo, bàn tay chỉ như ông già bảy tám chục tuổi mới có, cũng là đôi tay này, cầm lấy xẻng giết chết một tang thi, thịt hư thối bắn tung tóe trên người mình, dơ bẩn không chịu nổi.

Nhưng hiện tại cậu nằm trong này, nằm trên giường sạch sẽ, mặc quần áo sạch sẽ, chẳng lẽ vừa rồi chỉ là mơ sao? Nhưng ở địa ngục có thể nằm mơ sao?

Không, không phải là mơ, trong mơ không có cảm giác đau, nhưng mới vừa rồi bị tang thi xé rách, đau đớn là chân thật, nghĩ đến đau đớn, Dịch Nhiên đánh cái lạnh run, cuộn thân thể lại, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng…

Có phải người kia lúc trước cũng như vậy, tận mắt nhìn tang thi ăn hết tay của mình, ăn hết chân của mình…

Đau quá đau quá, đau đến muốn chết, nhưng sao không chết được, muốn chết quá muốn chết quá, ai đến cho tôi một cái chết thống khoái đi! Ai tới giết chết tôi đi!

Không đúng! Dịch Nhiên đột nhiên vén chăn lên, không đúng! Nếu cậu đã chết vậy bây giờ cậu là cái gì?

Cố nén đau đớn đã nhập vào xương cốt, Dịch Nhiên run rẩy bò xuống giường, không kịp mang giày hướng bàn học chạy tới, trên đường còn bị vấp một cái.

Ngày 24 tháng 2 năm 2025?!!

Thời gian hiển thị trên điện thoại di động thoạt nhìn như châm chọc.

Là sống lại sao?

Hung hăng tát chính mình một bạt tai, rất đau, tuy so với đau đớn bị xé xác ăn sống không đáng kể, nhưng xác thực là đau, đúng rồi, đúng rồi, cậu sống lại! Sống lại trước tận thế một ngày!!

Ha ha ha ha, cậu đã sống lại! Đã sống lại! 555 (tiếng khóc hu hu hu), Dịch Nhiên đang cười nhạo đột nhiên khóc òa lên.

Nhưng lập tức, Dịch Nhiên lau khô nước mắt, hiện tại không có thời gian khóc, nếu như hết thảy đều là sự thật, vậy ngày mai chính là tận thế!

Một ngày có thể làm cái gì? Dịch Nhiên cầm lấy giấy chứng minh cùng tiền xông ra ngoài.

“Mua một vé máy bay đến B thị hôm nay.”

“Thực xin lỗi, ngày mai mới có vé máy bay đến B thị.”

Không có vé máy bay? Không được! Hôm nay phải đến B thị!! Ngày mai đã muộn!!

Xe lửa? Đúng, còn có xe lửa, ngồi xe lửa  từ S thị đến B thị chỉ cần nửa ngày!

“Thực xin lỗi, chỉ có vé xe lửa 10 giờ tối nay.”

Thanh âm ngọt ngào lần nữa dập tắt hy vọng của Dịch Nhiên.

Buổi tối 10 giờ mới xuất phát… Như vậy ít nhất ngày mai mới tới B thị, hơn nữa ở cái địa phương đông dân như thế này, chỉ sợ còn chưa tới B thị đã bạo phát a.

Đáng chết! Hiện tại còn biện pháp nào để hôm nay đến B thị?

Cậu không cần phải, không cần phải lại trơ mắt nhìn người kia vì cậu dụ bầy tang thi đi, táng thân trong miệng tang thi!

Đúng rồi, tìm người kia! Người kia lợi hại như vậy nhất định có thể vào hôm nay đem cậu trở lại B thị!

Dịch Nhiên cuống quít mở điện thoại di động, nhưng không ngờ, tìm tất cả các thư mục trong điện thoại di động mới phát hiện không có!

Đúng rồi, đời trước cậu chán ghét người kia như thế sao có thể lưu số trong điện thoại được? Mà ngay cả tin nhắn người kia gửi đến cũng đã xóa hết, cậu không có phương pháp gì để liên lạc với người kia!!

Điện thoại di động rớt xuống đất, lông mi thật dài che khuất con mắt, nước mắt trong suốt lướt qua gò má, cậu nên làm gì bây giờ? Chẳng lẽ để cho hết thảy lặp lại lần nữa sao?

“Mẹ, anh kia tại sao khóc, anh ấy không nghe lời mẹ sao?” Một đứa bé bốn năm tuổi hiếu kỳ chỉ vào Dịch Nhiên dựa vào bên tường.

Người mẹ trẻ tuổi ‘hư’ một tiếng, “Tiểu Dương, ngoan a, anh có chuyện thương tâm mới khóc, không phải không ngoan.”

“Cái gì gọi là chuyện thương tâm a?”

“… Cái này… Chính là xe lửa nhỏ của Tiểu Dương hư, Tiểu Dương sẽ buồn a.”

“A, xe lửa nhỏ của anh kia cũng hư sao? Tiểu Dương đưa xe lửa nhỏ của Tiểu Dương cho anh kia ~ như vậy anh kia sẽ không khóc…”

“Ha ha, anh kia không phải vì xe lửa nhỏ hư mới khóc, đợi Tiểu Dương lớn lên thì sẽ rõ.”

“Lại đợi lớn lên a, mẹ là quỷ hẹp hòi…”

Âm thanh trẻ con càng ngày càng xa, Dịch Nhiên hung hăng lau khô nước mắt, khóc cái gì mà khóc, hiện tại khóc, từ nay về sau làm sao bây giờ?

Nhặt điện thoại di động trên đất lên, lau sạch sẽ, xác định điện thoại di động vẫn còn hoạt động mới bỏ vào trong túi quần, hiện tại điện thoại di động không thể hư, ngày mai người kia sẽ gọi điện thoại cho cậu, lần này cậu nhất định không thể để cho người kia đi tìm cậu, mà là cậu phải sống, cố gắng sống đi B thị tìm người kia!!

【… Tiểu Nhiên… Anh đi tìm thức ăn… Em ngoan ngoãn ở chỗ này, ngàn lần đừng có chạy lung tung…】

【Tiểu Nhiên… thức ăn đều để ở đây… Anh sẽ đứng cách xa em một chút, em ăn một chút gì cho no bụng đi, đừng để bị đói…】

【Tiểu Nhiên… Anh dụ tang thi rời đi, em hướng bên kia chạy, lão Hàn bọn họ ở bên kia chờ em, bọn họ sẽ hảo hảo chiếu cố em….】

【Tiểu Nhiên… Còn có… Anh thật lòng yêu em…】

【Dịch Nhiên, đều tại mày! Nếu như không phải vì mày, lão đại cũng sẽ không vì tìm thức ăn cho mày bị tang thi cắn! Bị tang thi cắn còn phải giúp mày dụ tang thi rời đi, mày rốt cuộc có cái gì tốt!】

【Dịch thiếu, đừng nghe Tiểu Đào nói lung tung, hắn là ghen ghét lão đại đối tốt với cậu… mới… Bất quá, Dịch thiếu, cậu yên tâm, có chúng tôi một ngày, nhất định sẽ bảo vệ tốt cậu.】

【Dịch Nhiên, nếu như không phải vì mày, lão đại căn bản sẽ không rời đi B thị! Lão đại là dị năng giả, ở B thị có triển vọng tốt, là vì một mình mày nên mới chết ở cái địa phương này, là vì mày nên mới chết! 】

【Dịch thiếu, hôm nay chỉ tìm được những thứ này, cậu ăn đỡ đi, chờ đến B thị địa bàn của chúng ta thì tốt rồi.】

【B thị B thị! Lão đại đã chết, B thị còn là địa bàn của chúng ta?!】

【Vì sao chúng ta phải nuôi không tên mặt trắng kia? Hiện tại chính là tận thế! Tận thế a! Thức ăn không phải có khắp nơi như thời bình a! Hiện tại chúng ta đã thành cmn thức ăn! Ta không tán thành chúng ta liều mạng kiếm thức ăn còn phải phân chia cho tên mặt trắng kia.】

【Đúng vậy a, chúng ta đi ra ngoài liều mạng đều ăn không đủ no, tên mặt trắng kia mỗi ngày nhàn rỗi lại ăn phung phí, không công bằng.】

【Nó hại chết lão đại, không có bắt nó đền mạng là hay rồi, dựa vào cái gì chúng ta còn phải đem thức ăn cho nó?】

【Đúng vậy a, con gái muốn có thức ăn còn phải bị thao hai cái, hay là nó cũng nguyện ý để cho chúng ta thao?】

【Im miệng! Dịch thiếu là người của lão đại!】

【Lão đại chính là bị nó hại chết! Lão đại rõ ràng biết đợi lát nữa chúng ta sẽ tới, vì sao còn muốn đi ra ngoài tìm  thức ăn?】

【Đúng, nhất định là nó hại chết lão đại!】

【Đem nó bán cho lão Trương, còn có thể đổi một chút thức ăn.】

【Lão Hàn, hôm nay nói luôn một câu, nếu không đem nó đuổi đi, anh em chúng ta giải tán.】

【Dịch thiếu, tôi đã đáp ứng lão đại, phải hảo hảo bảo vệ cậu, tôi mang cậu đi.】

Hai người, hai cái không có dị năng không có đạn, người thường có thể đi đâu đây?

Lão Hàn chết, vì bảo vệ cậu mà bị tang thi đuổi kịp, bị ăn sống, còn cậu? Nghe tiếng tang thi xé rách nhấm nuốt thịt, một khắc đó cậu liền buông xuôi, chạy cái gì? Có thể chạy khỏi tang thi sao?

Chỉ là, không nghĩ tới cảm giác bị xé sống lại đau đớn như vậy, Dịch Nhiên lại rùng mình một cái, nếu như ở đời này cậu còn trốn không thoát khỏi tang thi, trước đó nhất định phải giết chết chính mình trước.

Không, không được, cậu không thể chết được, cậu còn phải đi tìm người kia, đúng, cậu muốn sống sót, muốn đi B thị tìm người kia!

Đã không mua được vé máy bay đến B thị, cậu lại không có biện pháp liên lạc với người kia, vậy ngày hôm nay cậu có thể làm gì?

Lương thực!

Ở tận thế, chỉ cần có lương thực có thể đổi súng đổi hết thảy, bất quá ở tận thế, có lương thực lại vô lực bảo vệ không khác gì người đẹp đi trên đường lớn (nhiều người dòm ngó sẽ gặp nguy hiểm), cậu cần một nơi an toàn để giấu lương thực!

Dị năng! Đúng vậy, nếu như tang thi là cơn ác mộng của nhân loại, như vậy dị năng là hy vọng của nhân loại!

Ngày mai, ngoại trừ phần lớn người sẽ biến thành tang thi, còn có phần nhỏ người sẽ thức tỉnh dị năng, cái kia tuy làm cho cậu hâm mộ nhưng không có cách nào thức tỉnh dị năng của cậu được!

Tận thế, dị năng chia làm ba loại:

Một là thể năng dị năng, tăng cường tố chất thân thể nhân loại, biểu hiện phần lớn là lực lượng phòng ngự hoặc tốc độ.

Hai là tinh thần dị năng, cùng loại với ma huyễn trong tiểu thuyết ma pháp sư, chia làm hỏa, thổ, phong, thủy. Ngoài bốn loại hình thái cơ bản trên còn có hình thái phức tạp như băng, lôi. Từ hai hợp chất đơn giản có thể biến thành hợp chất phức tạp.

Cuối cùng là phụ trợ dị năng, phần lớn là hệ không gian, có thể dùng để chứa vật phẩm.

Lúc mới bắt đầu tận thế, phần lớn vật tư vẫn còn sót lại ở trong thành thị, hệ không gian cơ hồ vừa mới xuất hiện đã bị trưng dụng vì chuyên chở thuận tiện, nhưng tận thế một tháng sau, vật tư khan hiếm, không gian dị năng giả bị vơ vét, phải đem toàn bộ vật tư có trong không gian giao ra, hơn nữa còn phải có người bảo vệ không gian dị năng giả, cho nên, mọi người không có hệ không gian cũng không sao, nếu có hệ không gian cũng sẽ nói không có, cho nên, rất nhanh, hệ không gian từ ‘rất được hoan nghênh’ biến thành ‘gân gà’ (vô dụng).

Mà người kia… dị năng là lôi, mang theo khí thế ‘cắt ngang bầu trời’ từ trên trời giáng xuống…

Kỳ thật, những người kia không có mắng sai, nếu như cậu phải liều chết liều sống đổi lấy thức ăn còn phải nuôi một người rảnh rỗi, cậu cũng chịu không được…

Bất quá, cậu bây giờ cũng không phải là người rảnh rỗi, tự cậu biết ngày mai sẽ là tận thế, cậu bây giờ có rất nhiều tiền, những số tiền này đổi thành thức ăn cũng đủ cho cậu ăn hơn nửa đời người, nếu có không gian, có một cái không gian…

Hết chương 1.

 

Miu Miu:

Thật ra em thụ cũng không đáng ghét lắm, em biết mình sai nên phải sửa, biết hối hận và muốn trả ơn, đời có câu, đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại, vì vậy, em thụ cũng đáng được chúng ta tha thứ ~ xin mọi người đừng ghét ẻm ~ dù sao thì ~ đời này em thụ chỉ lo cho mỗi anh công ~ coi như cũng đã đền bù cho đời trước khi ẻm bơ ảnh ~

 

Categories: Mạt thế trọng sinh | Tags: , , , , , , , , , , , , , | 14 phản hồi

Điều hướng bài viết

14 thoughts on “[Mạt thế chi trọng sinh] Chương 1: Sống lại.

  1. Ọ x Ọ sao mới có 1 chap ạ ?
    em muốn đọc nữa Ọ x Ọ
    ss có cần người beta hộ k ạ Q A Q
    em beta cho Q A Q (mục đích là để đọc nhanh hơn)😀

  2. Nói thật em cũng chả ghét em thụ tí nào! Đời người ai chả có lúc lầm lỗi! Điều quan trọng là biết sửa sai. Hi hi lần này nhớ nắm bắt cơ hội nha!

  3. truyên này chính là truyện đầu tiên ta đọc về mạt thế chính nó làm ta yêu lun truyện mạt thế truyện rất hay dù ít chi tiết tình cảm nhưng ta cảm thấy nó vẫn ấm áp như thường tình yêu em thụ danh cho anh cũng như anh công dành cho ẻm làm ta rất thỏa mãn các nv phụ khác cũng làm ta rất thik ^^ riêng đối vs bánh bều là ta cực ghét mà thôi!

  4. mình mới đọc chương một và mình thấy em thụ có chi đâu đáng ghét?? bạn ko thể ko dưng đi yêu một người chỉ vì người đó yêu bạn. đọc sơ là thấy anh công là cam tâm tình nguyện, cũng ko phải em thụ bắt ảnh làm này làm nọ. có trách là trách thái độ em ko tốt, nhưng mà mình thấy đối xử tốt với một người yêu mình mà mình ko yêu, cho người ta hy vọng còn tồi tệ hơn từ chối thẳng. :))))))

    • Thụ ko chắc có đáng ghét, nhưng tuyệt đối có sai lầm.Thụ ko chủ động bắt công làm này làm nọ, nhưng có cản ko? Rõ ràng là cũng ỷ lại thôi, đó là một sai lầm. Nếu đã ko yêu, thì nghiêm túc sống sót đi, ai bảo phải yêu công đâu, sao còn ỷ lại nhiều thế. Ý kiến của riêng mình là, được một người chăm sóc bảo vệ mình đã là quá ngon, dù gì cũng phải đáp lại. Có đạo lí nào nói người ta yêu mình cống hiến cho mình, trong khi mình ko cho người ta hy vọng lại im lặng chấp nhận đối đãi đó, là điều đương nhiên à? Nói chung vụ tình cảm này thụ ko phủi hết lỗi được, còn những cố gắng khác cũng ko thử, cho nên nếu sự việc là thật, chết còn ko kịp ngáp, ở đó mà đòi sống lại.

  5. tiểu miêu

    Đọc xong văn án quyết định cắm cọc *cầu thu nhận ah*@_@ ^_^ = ; =

  6. Xaooo tui thấy khúc đầu truyện này quen quen…

♥ Mỹ nhân ~ nói lời tâm tình nào ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: