[Thất ngũ kì án lục] Quyển 5 – Chương 7: Nhập mộ Hắc Sơn thành.


kim-jaejoong-hinh-anh-mang-chu-de-nguoi-dan-ong-quyen-ru

Quyển 5 – Chương 7: Nhập mộ Hắc Sơn thành.

.

.

—oOo—

Edit: Miu Miu.

Beta: Bạch Hồ.

—oOo—

Sau khi Thiên Thiên cùng Bạch Ngọc Đường rời đi Lương thành, liền ra roi thúc ngựa chạy tới Hắc Sơn thành.

Dọc theo đường đi hoang vu cỏ dại, phong cảnh tiêu điều nói không nên lời, giục ngựa chạy như điên trên một mảnh đất hoang, gió cuốn cát bay, gào thét mà qua, chân trời cô nhạn…… Không có một chút nào khiến cho người ta hăng hái.

Hai người đi nhiều ngày, rốt cục đã đến bên ngoài Hắc Sơn thành, phía trước có một quán trọ bình dân bắt mắt, Bạch Ngọc Đường từ xa đã thấy đứng ở cửa đợi là Ngô lão Tam.

Bọn họ đi đường xa, hơn nữa Bạch Ngọc Đường sợ Thiên Thiên chịu khổ, cũng không sốt ruột, bởi vậy đến chậm mấy ngày.

Ngô lão Tam cũng thấy hai người cưỡi bạch mã chậm rãi đi tới, nhanh chân chạy đến, hô to: “Tứ bá, tứ bá, phụ thân tới rồi!”

Chờ ngựa Bạch Ngọc Đường đi tới trước quán trọ, Tương Bình bọn họ cũng đi ra đón, Thiên Thiên còn thấy Hạ Nhất Hàng một thân nhuyễn giáp.

Tử Ảnh thấy Thiên Thiên bọn họ không có việc gì, mới thở phào một cái, nói: “Sao lại lâu như vậy a, dọa chết người.”

Triệu Phổ có nhiều ảnh vệ như vậy, Thiên Thiên kỳ thật thấy nhiều nhất chính là Tử Ảnh, tuy rằng hắn có chút lòng dạ hẹp hòi lại e sợ thiên hạ bất loạn, nhưng tính tình có vẻ thẳng thắn.

Giả Ảnh rất thông minh, tâm nhãn nhiều, Thiên Thiên không dám cùng hắn thâm giao, mấy ảnh vệ khác cũng không biết bắt chuyện như thế nào, mà mọi người cũng không quen thuộc.

Thiên Thiên có suy nghĩ của riêng mình, cậu biết Ngũ Thử là tốt, Công Tôn là tốt, nhưng triều đình thì không nhất định! Ai biết chuyện lần này cuối cùng sẽ phát triển như thế nào, Triệu Phổ bọn họ sẽ làm thế nào, nói đi cũng phải nói lại, kỳ thật Triệu Phổ làm người không sai, nhưng còn hoàng đế?

Cái gì cũng không quan trọng, nhưng tuyệt đối không được động đến Tiểu Bạch nhà cậu!

Mọi người vào phòng hàn huyên vài câu, Thiên Thiên đánh giá bốn phía một chút, cảm thấy có chút nghi hoặc: “Quán trọ này làm ăn không tốt sao?”

Hạ Nhất Hàng cười, nói:

“Không cần lo lắng, quán trọ này chúng ta dùng để liên lạc, thực an toàn, ta là tiên phong, nguyên soái đại khái ngày mai có thể đến, chúng ta ở đây chờ đại quân, ngày mai cùng nhau vào thành có vẻ thích hợp hơn.”

Thiên Thiên gật gật đầu, Bạch Ngọc Đường thấy cậu trên mặt tựa hồ có chút mỏi mệt, liền nói với mọi người: “Chúng ta trước nghỉ ngơi hồi phục một chút, sự tình gì, chờ Triệu Phổ bọn họ đến đây rồi nói sau.”

Tử Ảnh gật đầu: “Đi a, ta đã chuẩn bị phòng nghỉ cho các ngươi, đi theo ta.”

Thiên Thiên cùng Bạch Ngọc Đường có chút hồ nghi nhìn nhau liếc mắt một cái, Tử Ảnh sao nhiệt tình như vậy? Không phù hợp tính cách hắn nha, cái gọi là ‘vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo tặc’ a.

Tử Ảnh dẫn hai người lên lầu, đẩy ra một cửa phòng, nói: “Phòng thu thập tốt lắm, ta gọi người đem nước tắm lên.”

Thiên Thiên gật gật đầu, vỗ vỗ bả vai hắn: “Cám ơn a.”

Tử Ảnh đứng ở cạnh cửa, giống như muốn nói gì đó, nhưng lại nhìn Bạch Ngọc Đường, như là không muốn cho hắn nghe thấy. Bạch Ngọc Đường xoay người vào phòng, lưu Thiên Thiên cùng Tử Ảnh ở cửa một mình tán gẫu.

Thấy Bạch Ngọc Đường vào phòng, Tử Ảnh đem Thiên Thiên kéo đến một bên, do dự một chút, nói: “Cái kia…… Ngươi giúp ta một chút.”

Thiên Thiên nháy mắt mấy cái, chỉa chỉa chính mình: “Ngươi muốn ta hỗ trợ?”

Tử Ảnh gật gật đầu: “Chỉ có ngươi mới làm được.”

“Nói nghe một chút.” Thiên Thiên cảm thấy hứng thú dựa vào tường chờ hắn nói.

“Mập mạp chết tiệt kia!” Tử Ảnh nghiến răng nghiến lợi nói, “Ngươi làm cho hắn đừng theo ta nữa được không?!”

Thiên Thiên sửng sốt: “Mập mạp chết tiệt…… A, ngươi nói Ngô lão Tam a?”

“Không phải hắn còn ai!” Tử Ảnh căm giận nhìn chằm chằm Thiên Thiên, “Nói đi cũng phải nói lại, vẫn là trách ngươi ra cái cách tổn hại kia, ta mặc kệ, dù sao hắn là con ngươi, ngươi nói hắn về sau không chuẩn kêu “Nương tử”.”

Thiên Thiên hắc hắc cười, đối Tử Ảnh nháy mắt mấy cái: “Ngươi nói như vậy không đúng rồi nha, “tiền tài dễ kiếm, chân tình khó cầu”, ngươi nghĩ a, ta làm cha sao có thể không giúp con suy nghĩ, đúng hay không.”

“Ngươi!” Tử Ảnh sốt ruột, “Triển Cảnh Thiên, ngươi là tiểu bại hoại!”

Thiên Thiên cười lớn hơn nữa, vỗ vỗ Tử Ảnh nói: “Không có biện pháp, ai kêu ngươi có mị lực…… Con dâu.” Nói xong, vui tươi hớn hở vào phòng đóng cửa lại, Tử Ảnh tức giận đến giơ chân đá cửa.

Vào phòng, Thiên Thiên càng nghĩ càng thú vị, đi đến bên giường xoa xoa chân có chút đau: “Ngô lão Tam cũng có ý tứ, chỉnh Tử Ảnh như vậy.”

Bạch Ngọc Đường mỉm cười: “Ngươi xác định hắn là chỉnh Tử Ảnh?”

Thiên Thiên quay đầu lại, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường ngồi trên giường, cầm bản đồ cấu tạo bên trong vương mộ, liền tiến đến cọ cọ: “Chúng ta có phải hay không sẽ nhanh chóng vào vương mộ ?”

Bạch Ngọc Đường gật gật đầu, buông bản đồ nhìn cậu, “Bên trong rất nguy hiểm, bất quá không cho ngươi đi ngươi khẳng định không chịu.”

“Đương nhiên!” Thiên Thiên nghiêm túc, “Cùng lắm thì chết cùng một chỗ.”

Bạch Ngọc Đường véo má Thiên Thiên, “Ta sẽ không cho ngươi chết.”

Thiên Thiên nghĩ nghĩ, lại cọ, nhẹ nhàng mà ở trên ngực Bạch Ngọc Đường vẽ vòng tròn, nói: “Cái kia, ta còn có một tâm nguyện chưa hoàn thành, nếu không thể thực hiện, thành quỷ cũng không an tâm nha.”

Bạch Ngọc Đường thu hồi bản đồ, nhìn Thiên Thiên: “Tâm nguyện gì?”

Thiên Thiên hì hì cười: “Ngươi biết.”

Bạch Ngọc Đường gật gật đầu: “Ngươi làm cho ta lo lắng.”

Thiên Thiên kinh hỉ: “Ngươi khẳng định lo lắng a? Thật tốt quá!” Nói xong, hoan hỉ đi dưới lầu giục người mang nước tắm.

Đem chính mình nhập vào nước ấm, Thiên Thiên thoải mái mà thở dài, cổ nhân tắm rửa thật sự là phiền toái, may mắn gặp gỡ Bạch Ngọc Đường khiết phích như vậy, tùy thời tùy chỗ có thể tắm rửa.

Bình phong bên kia truyền đến tiếng nước ào ào, Thiên Thiên tựa vào miệng thùng nước hỏi: “Tiểu Bạch, ngươi nghĩ tốt không?” Bạch Ngọc Đường cười nhẹ: “Nghĩ tốt lắm.”

“Kia, được không?” Thiên Thiên ánh mắt sáng a sáng, nghe khẩu khí Bạch Ngọc Đường giống như thả lỏng.

Thật lâu sau, Bạch Ngọc Đường cười nói: “Hảo.”

Thiên Thiên mừng rỡ miệng không hợp lại được, nhanh chóng tắm rửa, đem chính mình tẩy sạch sẽ, chờ chốc lát khai ăn.

Sau nửa canh giờ, từ sau mạn giường truyền đến thanh âm Thiên Thiên: “Bạch Ngọc Đường, ngươi không giữ lời!”

Bạch Ngọc Đường vừa hôn cậu vừa cười: “Không tính toán gì hết, không phải hoàn thành tâm nguyện của ngươi sao?”

Thiên Thiên tức giận đến mặt mũi trắng bệch, mắng to: “Ngươi là tiểu nhân, ngươi không giữ lời, ngươi không phải đại hiệp…… Ân”

Lại nửa canh giờ sau, bên trong mạn giường không có thanh âm, Bạch Ngọc Đường vỗ vỗ Thiên Thiên bị mệt nằm úp sấp vù vù ngủ, bất đắc dĩ lắc đầu.

Tựa vào trên giường lại xuất ra bản đồ kia, cẩn thận nhìn, bản đồ này Bạch Ngọc Đường đã nhìn không dưới mười lần, đối kết cấu bên trong vương mộ đại khái cũng có chút hiểu biết, mộ Hung Nô Vương này tổng cộng phân ba tầng, ngoại thất, trung thất cùng nội thất, quan tài Thi Trục ở bên trong nội thất, toàn bộ kết cấu vương mộ rất đơn giản.

Nhưng là, càng đơn giản càng có huyền cơ, làm cho Bạch Ngọc Đường khó hiểu nhất là, giao giới giữa trung thất và nội thất có một khu vực không được đánh dấu, giống như là trống rỗng.

“Ân ~~” Cảnh Thiên bên người như là nói mê, khẽ hừ một tiếng, hướng bên người Bạch Ngọc Đường cọ cọ, kéo góc áo hắn.

Đắp hảo chăn cho cậu, Bạch Ngọc Đường thu hồi bản đồ, tầm mắt dừng ở trên mặt Thiên Thiên, vô luận như thế nào, sẽ bảo vệ cậu bình an vô sự.

Sáng sớm ngày kế, xa xa liền nổi lên bụi đất cuồn cuộn, đại quân Triệu Phổ chậm rãi đi tới bên ngoài Hắc Sơn thành, mọi người hội hợp cũng không dừng lại lâu, trực tiếp vào Hắc Sơn thành, cách mộ Hung Nô Vương không đến ba dặm liền hạ doanh trại.

Trong Hắc Sơn thành cơ hồ không có cư dân gì, không biết là do chết hết hay bị vùi lấp, toàn bộ thành hoang vắng dị thường, còn hiện ra nhiều vết nứt, Thiên Thiên thật xa liền thấy một ‘ngọn đồi’, là mộ Hung Nô Vương.

Buổi trưa, mọi người nghỉ ngơi một chút, Bạch Ngọc Đường cùng Triệu Phổ mang theo Thiên Thiên cùng Công Tôn, kỵ mã chạy tới mộ Hung Nô Vương, nhìn tình huống bên ngoài trước.

Hắc Sơn thành cơ bản cũng bị phân chia làm nhiều mảnh, bắc của Đại Liêu, tây của Tây Hạ, nam của Hồi Hột tộc, đông của Đại Tống.

Vị trí mộ Hung Nô Vương vừa lúc ở phía đông, thuộc Đại Tống, nhưng cách không xa, theo thám tử Triệu Phổ báo lại, ba phương đều có đại quân trú chung quanh vương mộ, chờ phát động.

Bốn người hai mã đi tới trước vương mộ, đều bị ngôi mộ to lớn làm rung động.

Thiên Thiên ngồi phía sau Bạch Ngọc Đường, ngửa cổ nhìn xung quanh nửa ngày, lầm bầm lầu bầu: “Thi Trục kia chẳng lẽ là người ngoài hành tinh?” Vừa nói, vừa nháy mắt mấy cái, chỉ vào phía trước, “Người đàn ông đen như mực kia là ai?”

Ba người theo ngón tay Thiên Thiên nhìn lại, chỉ thấy trên mặt đất có một gò nhỏ, có rất nhiều vết nứt, theo vết nứt có thể nhìn thấy các tòa nhà làm bằng đá đen ở bên trong, mơ hồ còn có thể thấy được một tượng đá hình người.

Bạch Ngọc Đường nhớ lại bản đồ, nói: “Nơi đó là cửa vào phía tây mộ đạo.”

Thiên Thiên nghĩ nghĩ, cảm thấy có chút kỳ quái, liền hỏi:

“Hung Nô vương này cũng có ý tứ, người bình thường kiến tạo mộ đều sợ bị trộm, mộ đạo cái gì càng ít càng tốt, hắn khen ngược, kiến tạo giống như sân vận động, bốn phương tám hướng đều là cửa.”

“Thi Trục nằm mơ đều muốn trường sinh bất lão, sau khi trọng sinh, vương mộ đương nhiên càng nhiều cửa càng tốt.” Triệu Phổ rất có vài phần khinh thường nhìn mấy cái cửa của ngôi mộ, âm thanh lạnh lùng nói, “Lúc sống làm khổ nhiều người còn chưa tính, chết rồi còn có thể quật khởi nhiều sóng gió như vậy.”

Bốn người đại khái đã biết tình huống vương mộ, vội vàng trở lại quân doanh, thương nghị kế hoạch tiếp theo.

Đầu tiên là chọn người đi vương mộ, Bạch Ngọc Đường cùng Triệu Phổ đều không muốn cho Thiên Thiên và Công Tôn đi, nhưng đều bị nghiêm khắc kháng nghị, bất đắc dĩ, hai người đành phải đáp ứng.

Mặt khác, Hàn Chương cũng theo vào, hắn tuyệt không thể thiếu. Tử Ảnh và Giả Ảnh đi theo, thời khắc mấu chốt, phụ trách an toàn Thiên Thiên cùng Công Tôn.

Ngô lão Tam cũng muốn đi theo, nói cái gì phải đi cùng nương tử, hắn không thể một mình lưu lại, Bạch Ngọc Đường và Triệu Phổ nhìn Ngô lão Tam từ trên xuống dưới, dáng người đầy đặn và cái bụng tròn vo, đồng thời gật đầu đồng ý mang theo hắn.

Thiên Thiên khó hiểu, nhỏ giọng hỏi Bạch Ngọc Đường: “Tiểu Bạch, dẫn hắn theo làm gì?”

Bạch Ngọc Đường nhướn nhướn mi: “Ngươi không thấy hắn một thân thịt sao? Lúc quan trọng, lấy hắn làm đệm thịt.”

Tử Ảnh vẻ mặt hắc tuyến hỏi Triệu Phổ: “Nguyên soái, mang theo thùng cơm này làm gì?”

Triệu Phổ cười, “Ngươi nhìn hắn phì màu mỡ mĩ, ai biết vương mộ kia có cái gì? Nếu có ăn thịt người gì đó, liền đưa hắn ngăn cản.”

Ngô lão Tam còn suy tính hoàn hảo mà chuẩn bị một đống này nọ, quyết tâm đi theo lấy bảo tàng phát đại tài, hoàn toàn không biết vài vị “Trưởng bối” đã tính toán sử dụng hắn thế nào cho tốt.

Tương Bình và Hạ Nhất Hàng lưu lại trông coi quân doanh, ảnh vệ ẩn nấp ngoài vương mộ tùy thời trợ giúp, về phần Tiểu Tứ Tử vừa khóc vừa nháo đòi đi theo phụ thân và Thiên Thiên, bé bị Công Tôn hung hăng đưa cho Tiêu Lương.

Công Tôn vỗ vỗ bả vai Tiêu Lương, nói với nó, vô luận cuối cùng phát sinh cái gì, chỉ cần nhớ rõ mang theo Tiểu Tứ Tử thoát được càng xa càng tốt, sau đó bình an lớn lên.

An bài xong, Triệu Phổ cùng Bạch Ngọc Đường phân phó người đi chuẩn bị trang bị, Thiên Thiên dùng tri thức “Trộm mộ” hiện đại, gọi người chuẩn bị một ít công cụ.

Mọi người quyết định, buổi tối ngày mai, từ cửa tây nhập mộ Hung Nô Vương.

Ngày hôm sau, mọi người bận rộn lùi lại một ngày, chạng vạng ngày thứ ba, tám người rời khỏi doanh trại quân đội, hướng mộ Hung Nô Vương bước vào.

Hết chương 7.

 

Categories: Thất ngũ kì án lục | 4 phản hồi

Điều hướng bài viết

4 thoughts on “[Thất ngũ kì án lục] Quyển 5 – Chương 7: Nhập mộ Hắc Sơn thành.

  1. hớ hớ nếu Ngô Lão Tam trẻ chút đẹp chút không chừng ta cũng ship cp Ngô Tử nga~~~ Ngô Lão Tam vừa đáng iu vừa đầy đủ bản chất thê nô =))))

  2. í cmt nhầm chương gòi, cái trên của chương 6 mới đúng, đổi tab này qua tab kia thiệt dễ nhầm

  3. *đồng tình nhìn Ngô lão Tam* số anh này suốt ngày bị tính kế làm bia đỡ đạn chỉ vì cái thân béo ú

  4. Pingback: Thất Ngũ Kì Án Lục – Nhĩ Nhã | Miêu nữ đại nhân

♥ Mỹ nhân ~ nói lời tâm tình nào ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: