[Thất ngũ kì án lục] Quyển 5 – Chương 8: Cung điện Ô Kiệt.


20e0c0c34e5b5c467f6dd7de48ba4dab

Quyển 5 – Chương 8: Cung điện Ô Kiệt.

.

.

—oOo—

Edit: Miu Miu.

Beta: Bạch Hồ.

—oOo—

Tám người thừa dịp hoàng hôn đi tới trước mộ Hung Nô Vương, đi đến gần, mới chính thức cảm giác được mộ này thật hùng vĩ.

Thiên Thiên nhìn kỹ những tảng đá màu đen kỳ lạ kia, cảm thấy không giống như bình thường, cảm giác so với tảng đá bình thường thì mềm hơn.

Nhớ lại một chút, ở hiện đại cũng không có nghe nói qua cái mộ này a, kiến trúc khổng lồ kiểu như vậy, không có khả năng bởi vì xói mòn mà biến mất, nói cách khác, là tự biến mất không thấy…… Hay là do bị sụp đổ?

Đương nhiên cũng không loại trừ tại đây một ngàn năm sau phát sinh động đất, làm cho vương mộ vùi vào trong đất, nhưng Thiên Thiên vẫn là để cái tâm nhãn.

Mọi người quyết định vào bằng cửa tây, nhưng khi đi đến trước cửa, Bạch Ngọc Đường liền nhăn lại mi. Hắn ngồi xổm xuống, nhìn trước cửa có hai dấu vết hình quạt, nói: “Có người đi vào.”

Những người khác nghe hắn nói vậy, đều cẩn thận cúi đầu nhìn mặt đất, quả nhiên phát hiện nơi đó có dấu vết cửa bị mở, hơn nữa dấu vết thực mới, hẳn là mới lưu lại.

“Bên trong có thể có mai phục không?” Công Tôn hỏi.

Triệu Phổ lắc đầu, “Khó nói a……”

Nói xong, Triệu Phổ cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau liếc mắt một cái, hai người gật gật đầu, cùng nhau thối lui đến phía trước cửa mộ.

Triệu Phổ ý bảo Giả Ảnh và Tử Ảnh một người một bên đi mở cửa, chính mình cùng Bạch Ngọc Đường cầm đao đứng trước cửa, Thiên Thiên bọn họ tránh ở phía sau hai người.

Chuẩn bị xong, Bạch Ngọc Đường đối Tử Ảnh và Giả Ảnh gật đầu một cái, hai người hiểu ý, tay nắm chặt, dùng sức hướng hai bên kéo, chợt nghe một thanh âm vang lên, cửa đá màu đen thật lớn chậm rãi hướng hai bên tách ra, lộ ra hắc ám bên trong mộ thất.

Cửa rộng mở, tất cả mọi người sửng sốt, chỉ thấy ở cửa mộ thất, nằm hơn mười thi thể…… Trên người cắm đầy mũi tên, thoạt nhìn chết cực thảm.

Ngô lão Tam “Nương ơi” một tiếng liền trốn sau lưng mọi người, “Tại sao có thể như vậy?”

Bạch Ngọc Đường ý bảo mọi người không cần kinh hoảng, “Phỏng chừng là mấy người này tự tiện đi vào trộm mộ, bọn họ đụng đến cơ quan.”

“Xem quần áo hình như là người Tây Hạ.” Triệu Phổ sờ sờ cằm, hỏi: “Cơ quan trên mặt đất?”

Bạch Ngọc Đường gật gật đầu, hắn đã đem bản đồ ghi tạc trong đầu, chỉ chỉ bên trong mộ thất, nói, “Sau khi vào cửa mộ, có một hành lang rất dài, sau hành lang chính là ngoại thất của ngôi mộ, đá phiến trên hành lang có cơ quan.”

Nói xong, từ trên mặt đất nhặt một tảng đá, ném vào bên trong, chợt nghe “Sưu sưu” vài tiếng, lại nhìn, tảng đá kia nằm trên mặt đất, cắm hơn mười mũi tên.

“Nhất định phải dựa theo bộ pháp mới đi được.” Nói xong, Bạch Ngọc Đường xoay tay lại kéo Thiên Thiên, ôm cậu lên, lại quay đầu đối mọi người nói: “Đều đi theo ta, ta đi khối đá nào, các ngươi cũng đi khối đá đó!”

Mọi người cùng nhau gật đầu, Thiên Thiên bị Bạch Ngọc Đường ôm, hai chân đạp vài cái, mũi chân vẫn là không chạm mặt đất, không khỏi đỏ mặt nói: “Cái kia, đại hiệp, như vậy rất mất mặt a.”

Bạch Ngọc Đường trừng cậu, ghé vào lỗ tai cậu nói:

“Chuyện này không phải đùa giỡn, không cho ngươi tự tiện làm chủ, từng bước cũng không rời đi bên người ta, cũng phải nghe lời, có biết không?”

Thiên Thiên nhìn hắn khó được đối chính mình vẻ mặt nghiêm túc, cúi đầu ngoan ngoãn gật đầu, “Ân, ta nghe lời ngươi.”

Vừa đáp ứng vừa sờ sờ áo trên người mình, vừa rồi bị Bạch Ngọc Đường bắt buộc mặc nhuyễn giáp tơ vàng ở bên trong, hảo dày a, giống như mặc áo chống đạn.

Triệu Phổ cũng ôm Công Tôn, Giả Ảnh lưng đeo Phượng Hoàng Cầm, Hàn Chương cũng chuẩn bị xong, Ngô lão Tam cọ đến bên người Tử Ảnh: “Nương tử, ta ôm ngươi, hay là ngươi ôm ta a?”

Tử Ảnh đen mặt hung hăng nhéo bụng mỡ Ngô lão Tam, cắn răng nói:

“Ta nói cho ngươi biết, ngươi tốt nhất thành thật cho ta, bằng không ta liền đá ngươi lên cơ quan, cho ngươi làm con nhím!”

Cả kinh, Ngô lão Tam rụt cổ.

Mọi người ý bảo đều đã chuẩn bị tốt, Bạch Ngọc Đường một tay nắm Thiên Thiên, một tay cầm Đại Hạ Long Tước, dẫn đầu đi vào cửa mộ.

Vừa bước vào cửa lớn, Thiên Thiên liền cảm thấy âm phong đập vào mặt, độ ẩm mộ thất dị thường thấp, hơn nữa mang theo một loại khí lạnh ẩm ướt, bởi vì đã bại lộ ở bên ngoài thời gian rất lâu, cho nên không khí bên trong cũng không có cỡ nào khó chịu.

Mọi người đi vào hành lang, thật cẩn thận đi từng bước, khi đi đến giữa đường, Bạch Ngọc Đường đột nhiên khoát tay chặn lại, ý bảo mọi người dừng lại, nói:

“Nếu tiếp tục đi lên phía trước, sẽ đạp phải cơ quan đóng cửa mộ, mọi người đem chiết tử lấy ra, đợi cho đến ngoại thất, sẽ đốt đuốc.”

Mọi người gật đầu, đều xuất ra chiết tử thổi, Thiên Thiên cũng từ trong lòng lấy ra một cái, mở ra nhẹ nhàng thổi vài cái, chiết tử liền sáng lên.

Bạch Ngọc Đường đi phía trước, chợt nghe phía sau “ầm ầm” một tiếng, cửa mộ đóng lại.

Bốn phía nháy mắt trở nên tối đen, nhưng nhờ ánh sáng mong manh của chiết tử nên có vẻ sáng, thạch bích hai bên cũng thấy rõ ràng, Thiên Thiên nhìn chung quanh bốn phía, chỉ thấy trên thạch bích vẽ một ít hình ảnh đơn giản, một đường xem qua, đại khái là nói về cuộc sống du mục của người Hung Nô.

Lại đi trong chốc lát, hàng lang nháy mắt trở nên rộng ra, trước mắt xuất hiện một không gian thật lớn. Bạch Ngọc Đường đi ra hành lang, đem Thiên Thiên đặt xuống, tiếp nhận chiết tử trên tay cậu.

Rất nhanh, mọi người bình an ra hành lang, đều nhẹ nhàng thở ra.

Nhìn quanh bốn phía, bởi vì ánh sáng quá mờ, nhìn xa xa không thấy cái gì, ở chỗ tầm mắt không bị ngăn cản, giống như thấy được một cái sân rộng.

Bạch Ngọc Đường đi lên vài bước, đột nhiên giơ lên chiết tử, dùng sức đem nó hướng về phía không trung.

Mọi người chỉ thấy chiết tử ở không trung vẽ một đạo đường cong cao cao, thế nhưng bay lên thật cao đều không có đụng vào đỉnh, cuối cùng bay đến cực hạn, liền bắt đầu rơi xuống…… Nhưng vừa rơi xuống không đến một nửa, lại đột nhiên tiêu thất.

Đang nghi hoặc, chợt thấy không trung sáng ngời, một đạo ánh lửa sáng lên, lập tức, ánh lửa biến thành một cái hỏa long, hướng phương xa kéo dài mà đi, ở xa xa dừng lại, sau đó “Oành” một tiếng, hỏa long sáng lên thành một ngọn lửa.

Sau đó, lấy ngọn lửa làm trung tâm, hướng bốn phương tám hướng phóng lên mấy đạo hỏa long, loại này có thể gọi là phương thức đốt lửa hùng vĩ, bốn phía nháy mắt rộng lên, mọi người lúc này mới hiểu được, trên đỉnh đầu hỏa long toàn bộ là đèn chong.

đèn chong: loại đèn thắp suốt ngày đêm trước tượng Phật.

Bạch Ngọc Đường nhướn nhướn mi, “Trên bản đồ nói nơi này có đèn chong, không thể tưởng được thật sự còn có thể dùng.”

Ánh sáng kì dị của ngọn lửa làm cho không gian rộng lớn này nhiễm một màu vàng rực rỡ, làm cảnh tượng mang theo vài phần sắc thái huyễn hoặc.

Hiện ra trước mắt mọi người là một không gian thật lớn, Thiên Thiên ngẩng mặt nhìn nhìn, phát hiện khung đỉnh ít nhất có hai mươi ba tầng, “Nguyên lai toàn bộ sườn núi đều là mộ a!”

“Oa……” Ngô lão Tam đi lên hai bước, chỉ vào bốn phía có mấy tượng đá thật lớn nói,“Đây là pho tượng gì a, sao đều là đầu thú thân người nha.”

Ở vị trí bốn phương sân rộng, phân biệt có bốn pho tượng thật lớn, đầu hổ thân người, đầu lang thân người, đầu hùng thân người, đầu tượng thân người.

lang = sói, hùng = gấu, tượng = voi.   

Các pho tượng đều mặc áo giáp, cầm trong tay vũ khí, vẻ mặt uy nghiêm, nhưng mà, nhìn nhiều một chút thì cảm thấy có một tia tà khí, phỏng chừng là chịu ảnh hưởng hoàn cảnh bốn phía đi.

Cuối cùng, ánh mắt mọi người lại rơi xuống phía trước, đại khái hơn 50 thước, có một bậc thang thật dài, cơ hồ thông đến giữa không trung, ở phía trên thềm đá, có một tòa cung điện bằng đá hùng vĩ.

Thiên Thiên mở to hai mắt nhìn cung điện kia, cảm thán nói: “Trời ạ, Hung Nô Vương này có địa vị gì a, không biết mộ lăng mộ Tần Thủy Hoàng có được khí khái như vậy không a.”

“Nơi đó chính là ngoại thất?” Triệu Phổ hỏi Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường hơi hơi lắc đầu, nói: “Nơi này đã là ngoại thất…… Trên bản đồ miêu tả, ngoại thất thượng tầng, trung thất hạ tầng, nội thất ở cuối hạ tầng…… Nhưng cung điện này sao ở phía trên?”

Thiên Thiên khó hiểu, “Trên bản đồ không có vẽ cung điện này sao?”

Bạch Ngọc Đường lấy bản đồ, mở ra, nói: “Không có, chỉ có bốn điểm, vị trí hẳn là bốn pho tượng, về phần vị trí cung điện……”

“Vẽ một cái quan tài?” Triệu Phổ để sát vào nhìn, có vài phần khó hiểu, nói: “Đây là ý gì?”

“Bên cạnh có viết chữ gì vậy?” Thiên Thiên chỉ vào kí tự kì quái bên cạnh quan tài hỏi.

“Chữ Mông Cổ, đó là chữ ‘Ô’.” Công Tôn trả lời.

Mọi người ngạc nhiên quay đầu nhìn Công Tôn: “Ngươi biết chữ Mông Cổ?”

Công Tôn buồn cười, nói: “Ta tốt xấu gì cũng là tài tử, văn tự Mông Cổ gì đó tất nhiên là nhận thức .”

Triệu Phổ cảm động a, ôm lấy Công Tôn hung hăng hôn một cái: “Ngươi quả nhiên là người được chọn làm vương phi.”

Mắt thấy Công Tôn xanh cả mặt, sẽ dẫn phát chuyện bạo lực, lấy đại cục làm trọng, Thiên Thiên nhanh chóng hoà giải: “Cái kia, nơi này không nên cãi nhau a, Công Tôn a, ‘Ô’ này có nghĩa gì a?”

Công Tôn hít sâu một hơi, không để ý tới Triệu Phổ, trả lời Thiên Thiên, nói: “Nói hẳn là Ô Kiệt.”

“Ô Kiệt?” Tất cả mọi người khó hiểu nhìn Công Tôn.

Công Tôn kiên nhẫn cấp mọi người giải thích:

“Bởi vì muốn vào mộ, cho nên ta liền đi xem những sử sách ghi lại Hung Nô Vương.

Vị Ô Kiệt này là một trong những dũng tướng của Hung Nô Vương, dũng mãnh thiện chiến, lúc Thi Trục đoạt quyền, lập nên chiến công hiển hách.

Nhưng sau khi Thi Trục làm vương, Ô Kiệt ỷ vào công trạng lớn lao mà hoành hành ngang ngược, cuối cùng dã tâm bành trướng rốt cục chọc giận Thi Trục, đem Ô Kiệt chôn sống vào lăng vương của mình, khiến hắn cả đời giữ mộ cho mình.”

Tất cả mọi người nghe được phía sau lưng vang lên, Ngô lão Tam rụt cổ: “Nương a, Hung Nô Vương kia cũng quá ngoan độc đi, đem người chôn sống trong phần mộ của mình, còn muốn hắn cả đời giữ mộ, lão Ô kia thật đúng là đủ nghẹn khuất.”

“Nói cách khác, chỗ cung điện này là mộ phần Ô Kiệt?” Thiên Thiên hỏi, “Thi Trục muốn hắn giữ mộ, có phải nói lên chúng ta phải đi qua mộ của Ô Kiệt?”

Bạch Ngọc Đường gật gật đầu, lúc này, Giả Ảnh đột nhiên hỏi: “Các ngươi có nghe được thanh âm kì quái gì không?”

Tử Ảnh gật đầu: “Hình như là thanh âm ma sát.”

Thiên Thiên nghiêng đầu nghe nửa ngày, nói:

“Các ngươi không nói, ta còn tưởng là thanh âm đèn cháy a, nghe kĩ lại, cảm giác hình như là thanh âm của kim loại ma sát với tảng đá…… Ân.”

“Hư……” Bạch Ngọc Đường đột nhiên che miệng Thiên Thiên, thấp giọng nói, “Nhìn kỹ mấy pho tượng.”

Tất cả mọi người yên lặng nhìn chằm chằm pho tượng kia, đầu thú vốn là nhìn về phía trước, nhưng hiện tại là nhìn xuống, hơn nữa góc độ của đầu còn chậm rãi di chuyển, thanh âm ma sát chính là như vậy phát ra, khôi giáp trên người pho tượng còn nhẹ nhàng mà run run, mấy pho tượng quái vật này hình như là muốn di chuyển.

Hấp một ngụm lãnh khí, Thiên Thiên muốn dùng kiến thức khoa học hiện đại giải thích hết thảy, nhưng nghĩ không ra, đành phải đối chính mình nói, khẳng định có huyền cơ a, khẳng định là cơ quan, không có khả năng có quỷ a!

Chỉ chốc lát sau, bốn pho tượng kia biến đổi hình thái, bốn đầu thú cúi thấp, hốc mắt tối om đang gắt gao nhìn chằm chằm Thiên Thiên bọn họ đứng cách đó không xa, tuy rằng góc độ đầu điều chỉnh một chút, trên mặt không có biểu tình nhưng tràn đầy ác ý.

Đợi trong chốc lát, lại không thấy chúng nó có động tác gì, giống như là bị định trụ, Thiên Thiên gỡ tay Bạch Ngọc Đường ra, hỏi: “Cái kia…… Chúng nó có ý gì?”

“Hổ, lang, hùng, tượng, đây là cách đánh trận của binh lính Hung Nô.” Triệu Phổ nói, “Người Hung Nô dũng mãnh thiện chiến, thích vây công bốn phía, đem đối thủ một lưới bắt hết, tứ đạo nhân mã này lấy tên động vật, chia làm Hổ quân, Lang quân, Hùng quân, Tượng quân.”

Thiên Thiên nghĩ nghĩ, đối Bạch Ngọc Đường nói: “Tiểu Bạch, mang ta đi lên.”

Bạch Ngọc Đường hướng kia pho tượng nhìn nhìn, hỏi: “Ngươi muốn lên vị trí đầu thú?”

“Ân!” Thiên Thiên gật gật đầu, “Chỗ bả vai, có thể lên đó không?”

Bạch Ngọc Đường mỉm cười, ôm Thiên Thiên, thấp giọng nói: “Ôm chặt ta.”

Thiên Thiên ôm cổ hắn, gật đầu ý bảo – chuẩn bị tốt.

Bạch Ngọc Đường phi thân, cách cửa có pho tượng đầu hổ thân người thuận thế nhảy lên, không cần nửa khắc, nhẹ nhàng rơi xuống trên bả vai pho tượng.

Đem Thiên Thiên cẩn thận để trên vai, tay cũng không rời đi thắt lưng cậu, thấp giọng dặn: “Đừng lộn xộn, ngã xuống không phải chuyện đùa.”

“Yên tâm!” Thiên Thiên xoay người muốn đi tới chỗ cổ pho tượng, vai pho tượng là hình cung, hơn nữa hàng năm tích lũy một tầng bụi, có chút trơn, Thiên Thiên không chú ý, một cái lảo đảo…… “Nha”

May mắn Bạch Ngọc Đường sớm có chuẩn bị, ôm lấy cậu, có chút bất đắc dĩ nhìn cậu.

“Hắc hắc…… Làm ta sợ muốn chết.” Thiên Thiên vỗ vỗ ngực.

“Ngươi muốn làm gì……” Bạch Ngọc Đường chưa nói xong, dưới chân hai người đột nhiên bắt đầu chấn động, sau đó, đầu tượng chậm rãi di chuyển.

Bạch Ngọc Đường nhanh chóng dựa vào đầu pho tượng, tay bắt lấy một khối đá, một tay ôm chặt lấy Thiên Thiên…… Không bao lâu, tượng đá đình chỉ di chuyển, đầu lại trở về vị trí cũ.

Thiên Thiên bừng tỉnh đại ngộ: “A, khó trách, đầu thú lúc trước vốn có cơ quan, cách một đoạn thời gian liền di chuyển một lần, bởi vì người vừa mới tiến đến khẳng định đều là đứng ở vị trí hành lang quan sát, cho nên khi đầu thú di chuyển, cảm giác giống như là phát hiện kẻ xâm nhập.”

Nói xong một hơi, Thiên Thiên thuyết vô thần lại một lần nữa chiếm được xác minh, muốn kêu Bạch Ngọc Đường đi xuống, Thiên Thiên thấy xa xa một cái bóng trắng hiện lên. Trong nháy mắt lời nghẹn tại cổ họng, ở trong mộ, ai muốn thấy màu trắng gì đó?!

Nhưng tập trung nhìn, lập tức mở to hai mắt, nói: “Tiểu Bạch! Nhìn!”

Bạch Ngọc Đường theo ngón tay Thiên Thiên nhìn, chỉ thấy trước cửa cung điện Ô Kiệt xuất hiện một người, một thân áo trắng, vội vàng hướng cửa cung điện chạy vào.

Hết chương 8.

 

Categories: Thất ngũ kì án lục | 1 Phản hồi

Điều hướng bài viết

One thought on “[Thất ngũ kì án lục] Quyển 5 – Chương 8: Cung điện Ô Kiệt.

  1. Pingback: Thất Ngũ Kì Án Lục – Nhĩ Nhã | Miêu nữ đại nhân

♥ Mỹ nhân ~ nói lời tâm tình nào ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: