[Thất ngũ kì án lục] Quyển 5 – Chương 10: Đồng bệnh tương liên.


Miu đang lười edit, tạm thời nghỉ vài ngày.

Thứ 5 up chương mới.

ff8e3d51065d0e1c934a4f07f7144ab6

Quyển 5 – Chương 10: Đồng bệnh tương liên.

.

.

—oOo—

Edit: Miu Miu.

Beta: Bạch Hồ.

—oOo—

Bạch Ngọc Đường một câu “Ngô lão Tam có vấn đề’, làm cho Thiên Thiên kinh ra một thân mồ hôi lạnh, hồi tưởng một chút, Ngô lão Tam này sao lại hảo xảo bất xảo, mỗi lần đều ở lúc Thiên Thiên bọn họ tối cần liền xuất hiện tại bên người?

Hơn nữa nhìn hành vi của hắn sau khi tiến mộ, cảm giác giống như là nhắc nhở bọn họ tránh đi một ít nguy hiểm.

Thiên Thiên quay đầu, chỉ thấy Ngô lão Tam vui vẻ theo phía sau Tử Ảnh, trên mặt phì phì mang theo cười lấy lòng, vẻ mặt ngu ngốc, vẫn là nguyên bản Ngô lão Tam a. Lại nhìn Tử Ảnh, tuy rằng vẫn là đối Ngô lão Tam vạn phần ghét, nhưng trên mặt lại hiện ra vài phần đề phòng, xem ra cũng nhìn ra một ít manh mối.

Mọi người hiểu trong lòng nhưng không nói, thật cẩn thận xuống địa đạo, tiến nhập trung thất.

Mộ Hung Nô Vương trung thất kiến tạo một cái đường dốc, Bạch Ngọc Đường cố ý tiến lên trước một bước, chân còn chưa rơi xuống đất, lại nghe Ngô lão Tam hô to một tiếng: “Oa! Hảo đại thụ a!”

Tất cả mọi người dừng lại động tác, quay đầu nhìn Ngô lão Tam.

Chỉ thấy Ngô lão Tam chỉ vào xa xa mấy khỏa đại thụ hô: “Xem a, hình như là vàng ròng a!” Vừa nói, vừa giành trước vọt lên, khi chạy về phía trước, không biết là cố ý hay là vô tình, đụng phải Bạch Ngọc Đường một chút.

Hơi hơi lui một chút, Bạch Ngọc Đường thu hồi chân, hắn tinh tường nhớ rõ, chỗ hắn dự định bước lên lúc nãy là cơ quan phát mũi tên, mà Ngô lão Tam nhìn như hoang mang rối loạn đi phía trước, bước chân có một chút loạn, nhưng vừa lúc tránh được cơ quan, còn đem hắn cách xa cơ quan – cảm giác, tựa như Ngô lão Tam đã từng tới nơi này!

Ngô lão Tam thét to một trận, phát hiện không có người để ý đến hắn, quay đầu, chỉ thấy tất cả mọi người tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn, trong mắt thản nhiên hiểu rõ.

“Hắc hắc…… Thế nào?” Sờ sờ đầu, Ngô lão Tam cười ha ha nói: “Xem, cây này là vàng a.”

Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn hắn, nói: “Ta thấy không cần thiết, ngươi sờ xem, rốt cuộc có phải vàng hay không.”

Ngô lão Tam sửng sốt, sau đó ha ha cười nói: “Phụ thân nói giỡn, sao có thể tùy tiện sờ nha……” Nói còn chưa dứt lời, Giả Ảnh không biết từ khi nào thì vọt đến phía sau hắn, lấy kiếm gác lên cổ hắn, lạnh giọng hỏi: “Ngươi đến tột cùng là ai?”

“Ai……” Trầm mặc trong chốc lát, Ngô lão Tam nhẹ nhàng thở dài, nói: “Đầu năm nay, sao ngay cả thân nhi tử đều hoài nghi.”

Vừa nói, vừa có chút ai oán nhìn Thiên Thiên liếc mắt một cái, vẻ mặt cử chỉ linh hoạt sinh động, hoàn toàn không giống Ngô lão Tam vừa mới vụng về lúc nãy.

Thiên Thiên cằm đều thiếu chút nữa rớt, chỉ vào Ngô lão Tam: “Ngươi…… Ngươi đến tột cùng là ai!”

Ngô lão Tam ha ha cười, sờ sờ cằm chính mình, nơi đó có một chỗ làn da hơi hơi bung lên, hắn giữ chặt khối da kia, “xẹt” một tiếng, da trên khuôn mặt bị kéo xuống.

Ngoài dự liệu Thiên Thiên bọn họ, da mặt người nọ kéo xuống, là người mà tất cả mọi người chưa thấy qua, tuổi không đến ba mươi, khai mi lãng mục, bộ dạng thực không sai, hơn nữa ngũ quan lập thể, nhìn có chút giống ngoại tộc, hoặc nói là con lai.

Lắc đầu, thở dài một hơi, người nọ lại đem quần áo thật dày trên người thoát xuống, lộ ra một thân trang phục quân đội ngắn gọn.

Chờ một chút…… Trang phục quân đội? Thiên Thiên trợn to mắt nhìn người trước mắt, miệng lại nới rộng ra vài phần.

Người nọ dùng sức chà xát mặt, lẩm bẩm: “Shit, mấy thứ này thực thương tổn làn da.”

“Nha a!” Thiên Thiên quát to một tiếng, nhảy dựng lên chỉ vào người nọ kêu: “Ngươi…… Ngươi vừa rồi nói cái gì? Cái gì?”

“Ha ha…… Ta quả nhiên không nhìn lầm!” Người nọ nhìn chằm chằm Cảnh Thiên nở nụ cười, “Chỉ biết ngươi hẳn là cùng ta không sai biệt lắm, ngươi năm mấy tới đây?”

Thiên Thiên nháy mắt mấy cái:“Mấy năm…… năm 06, ngươi đâu?”

Người nọ nghĩ nghĩ, nói: “Ngươi so với ta khá lâu, ta năm 96, tới nơi này đã năm năm, còn tưởng rằng đời này đều trở về không được…… Bất quá……” Vừa nói vừa sờ sờ cằm, “Sau khi nhìn thấy ngươi ta liền cảm thấy có hi vọng.”

“Khó trách ngươi vẫn đi theo ta!” Thiên Thiên vỗ vỗ đầu, xoay người đối Bạch Ngọc Đường nói, “Tiểu Bạch, hắn giống ta, là một ngàn năm sau đến.”

Bạch Ngọc Đường cùng Triệu Phổ nhìn nhau liếc mắt một cái, gật gật đầu, mọi người gom lại, nói về những thứ đã trải qua.

“Ta gọi là Ô Nhân Kiệt.” Người giả Ngô lão Tam vẫy cánh tay nói.

“Ngươi họ Ô?” Triệu Phổ sửng sốt, “Cùng Ô Kiệt có liên quan?”

Ô Nhân Kiệt gật gật đầu: “Ta là con cháu Ô gia.” Vừa nói, vừa vỗ đầu thây khô, “Đây là tổ tông ta.”

“Vậy ngươi sao tới đây? Báo thù cho tổ tiên ngươi?” Vẫn không nói, Tử Ảnh lại mở miệng.

Ô Nhân Kiệt nhìn chằm chằm Tử Ảnh trong chốc lát, mỉm cười đối hắn nháy mắt mấy cái, đáp phi sở vấn: “Nương tử, tạo hình này của ta ngươi có vừa lòng không? Về sau không cho bảo ta thùng cơm cùng tử mập mạp nga!”

đáp phi sở vấn = hỏi 1 đằng trả lời một nẻo.

Tử Ảnh đỏ mặt, hung hăng trừng hắn, nhưng vẫn là có chút nói không ra lời.

“Ta cũng không cao thượng như vậy.” Ô Nhân Kiệt nhún nhún vai, “Ta là không cẩn thận tới được, không phải nguyện ý của ta.”

“Nói như thế nào?” Thiên Thiên khó hiểu, “Trùng hợp?”

“Cảm giác ngươi tựa hồ đã vào phần mộ này rồi.” Bạch Ngọc Đường cũng mở miệng.

Ô Nhân Kiệt gật gật đầu, xoay mặt liếc Bạch Ngọc Đường, thần sắc cợt nhả cũng liễm đi, “Ta ở một ngàn năm sau tiến vào phần mộ này.”

Mọi người nhìn nhau liếc mắt một cái, tập thể khó hiểu nhìn Ô Nhân Kiệt.

“Ta là trộm mộ.” Ô Nhân Kiệt đối Thiên Thiên nháy mắt mấy cái, “Tổ tiên của nhà ta là Ô Kiệt tướng quân, để lại bản đồ cho con cháu đời sau, thế hệ sau mai danh ẩn tích, chờ một trăm năm sau lại đến đào trộm bảo vật trong mộ, hơn nữa hủy đi xác Thi Trục, vì hắn báo thù rửa hận.”

“Vì sao chờ thêm một ngàn năm nữa mới đến?” Công Tôn hỏi.

“Nói đến thì dài a!” Ô Nhân Kiệt khoát tay, “Ô Kiệt coi như là tổ tiên tích đức, con cháu đời sau mai danh ẩn tích di chuyển đến Trung Nguyên, sinh ý làm được không sai, kiếm không ít tiền, liền đem di huấn lão tổ tông này quên, nhưng bản đồ cùng chuyện xưa thế nhưng tương truyền rất lớn.”

Ô Nhân Kiệt vừa nói, vừa xuất ra bản đồ, Bạch Ngọc Đường tiếp nhận nhìn, là một phần da dê bản sao, đem vị trí mộ Hung Nô Vương cùng tình hình địa cung đều viết xuống.

“Đến đời ta không được tốt lắm.” Ô Nhân Kiệt bĩu môi, “Việc buôn bán của lão tử nhà ta thiếu một khoản nợ, cuối cùng chỉ chừa bản đồ này cho ta liền đi đời nhà ma. Ta kéo vài cái huynh đệ không sợ chết cùng trộm mộ, vốn tưởng phát đại tài, không nghĩ tới huynh đệ đều chết ở trong mộ, ta thì mạc danh kỳ diệu đến một ngàn năm trước.”

“Chờ một chút! Chờ một chút!” Thiên Thiên nghe được có chút mơ hồ, “Ngươi là nói, ngươi một ngàn năm trước tiến phần mộ…… Nhưng là ta không có nghe nói qua nơi này có một ngôi mộ a.”

“Phần mộ này một ngàn năm sau sớm sụp!” Ô Nhân Kiệt tùy ý nói, “Chúng ta đi vào ba thước, thỉnh vài cái lành nghề, cơ quan nơi này cũng không phải lợi hại bình thường.”

“Ngươi đi vào đâu?” Bạch Ngọc Đường hỏi hắn.

“Nội thất!” Ô Nhân Kiệt trầm giọng nói, “Ở toàn bộ hành trình, tất cả mọi người đều chết, chỉ có ta sống đến nội thất, thấy thi thể Thi Trục…… Giống như trong chốn u linh đã định, muốn ta đi vào nhìn thi thể hắn.”

“Sau đó?” Triệu Phổ hỏi, “Sao đột nhiên đi ra đến nơi này?”

“Ta cũng không biết……” Ô Nhân Kiệt lắc lắc đầu, “Lúc ấy huynh đệ ta đều chết, Thi Trục này thật sự là ác độc, ta hận hắn, ngay cả vàng bạc tài bảo ta cũng không cần, muốn bắt nó đến bầm thây vạn đoạn để hả giận, không nghĩ tới mới vừa đem lửa đốt thi thể hắn…… Liền trước mắt sáng ngời, chờ tỉnh lại, liền thẳng tắp nằm ở bên ngoài mộ.”

Mọi người nghe Ô Nhân Kiệt tự thuật hoàn cảnh hắn trải qua, đều kỳ quái không thôi, mộ Thi Trục này cũng quá tà môn.

“Vậy sao người giả trang thành Ngô lão Tam?” Thiên Thiên khó hiểu.

“Nói đến cũng khéo!” Ô Nhân Kiệt cười cười, nói, “Sau khi ta tỉnh lại, bị một lão tiên sinh võ công cũng không tệ lắm cứu, học chút công phu, hơn nữa ta có chút tay nghề……”

Vừa nói, vừa lắc lắc da mặt trên tay kia, “Hoá trang, cho nên sống cũng không tệ lắm, nhưng ta không cam lòng, muốn vào mộ lần nữa. Nhưng hiện tại không có phương tiện so với một ngàn năm sau, cho nên ta vẫn vậy, chung quanh xem xét, thẳng đến một ngày ở tửu lâu ăn cơm thấy ngươi.”

Ô Nhân Kiệt chỉ chỉ Thiên Thiên, nói: “Ta từ ánh mắt đầu tiên thấy ngươi đã biết cùng ta giống nhau, ngày đó ăn cơm ngươi còn nói cái gì “Cơm Tây” linh tinh, ta càng xác định.”

Bạch Ngọc Đường cùng Thiên Thiên nhìn nhau liếc mắt một cái, trong lòng hiểu rõ, nguyên lai là như vậy.

“Ta chung quanh hỏi thăm, muốn nhìn có biện pháp nào có thể cùng ngươi liên hệ, lần đó xảo ngộ Ngô lão Tam bọn họ, theo chân bọn họ uống vài chén rượu, liền biết bọn họ bái Triển Chiêu làm cha nuôi.”

Ô Nhân Kiệt bĩu môi, “Ngô lão Tam này kỳ thật không phải tốt, ta liền đơn giản vì dân trừ hại giải quyết hắn, mà chính mình cũng liền giả trang thành bộ dáng của hắn chờ các ngươi đến, đây là kế hoạch của ta!”

“Vậy ngươi theo vào mục đích là cái gì?” Triệu Phổ lạnh giọng hỏi hắn, “Muốn trở về?”

Ô Nhân Kiệt gật gật đầu, nhìn Thiên Thiên nói: “Ngươi có biện pháp đúng không, ta thật sự là rất muốn trở về!”

Thiên Thiên xoay mặt liếc Bạch Ngọc Đường,“Hắn không phải nội gián, hắn thật là một ngàn năm sau đến.”

“Ta sẽ không hại các ngươi, hơn nữa ta tiến vào mộ, biết làm sao tránh cơ quan, đối với các ngươi có lợi!” Ô Nhân Kiệt cường điệu, “Thế nào? Hợp tác đi!”

Bạch Ngọc Đường cùng Triệu Phổ nhìn nhau liếc mắt một cái, đều gật gật đầu, đồng ý Ô Nhân Kiệt lưu lại, hắn xác thực có tác dụng không nhỏ. Về phần Thiên Thiên càng đồng ý, cái gọi là đồng hương gặp đồng hương, nước mắt lưng tròng a.

“Ngươi vừa rồi nói kim thụ này không thể chạm?” Giả Ảnh hỏi Ô Nhân Kiệt, “Vì sao?”

“Mặt trên có gì đó!” Ô Nhân Kiệt thản nhiên nói, “Ta chính mắt thấy qua, chỉ cần động một chút thân cây kia, mặt trên gì đó sẽ rơi xuống!”

Chính lúc này, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường đột nhiên quay đầu, nhìn chằm chằm phương xa chau mày, trên người căng thẳng, như là thấy cái gì. Tất cả mọi người theo tầm mắt hắn nhìn qua, chỉ thấy một thân ảnh màu trắng xuất hiện bên cạnh kim thụ.

“Diệp Thiếu Ly!” Thiên Thiên mắt sắc, liếc mắt một cái nhìn thấy là Diệp Thiếu Ly vừa mới nãy không biết chạy đi đâu, chỉ thấy miệng hắn lộ ra tươi cười quỷ dị, chậm rãi tới gần một gốc cây kim thụ, đột nhiên dùng bả vai hung hăng đụng phải thân cây một chút, lập tức xoay người bỏ chạy.

“Đứng lại!” Hàn Chương hô to một tiếng muốn đuổi theo, Ô Nhân Kiệt tay mắt lanh lẹ cầm trụ hắn, “Đừng đuổi!” Sau đó, quay đầu vẻ mặt kích động đối mọi người nói: “Mau! Mau lui lại sau a!”

Mọi người không rõ, nhưng nhìn hắn vẻ mặt khẩn trương, không giống như là nói giỡn, đều thối lui vài bước về phía sau.

Vừa thối lui, liền cảm thấy trên đầu có gió, tựa hồ có cái gì rớt xuống dưới.

Tập trung nhìn vào, chỉ thấy rơi xuống vài cái viên cầu nhuyễn hồ hồ, nện ở mặt. Bởi vì rất cao, cơ hồ đều dập nát, như là trái cây, có chất lỏng từ khe chảy ra.

Bạch Ngọc Đường chau mày, đem Thiên Thiên hộ ở phía sau, âm thanh lạnh lùng nói: “Bên trong có cái gì!”

Quả nhiên, theo Bạch Ngọc Đường nói, trái cây này chậm rãi rung động lên, xác ngoài “Răng rắc” một tiếng, vỡ ra.

Hết chương 10.

 

Categories: Thất ngũ kì án lục | 4 phản hồi

Điều hướng bài viết

4 thoughts on “[Thất ngũ kì án lục] Quyển 5 – Chương 10: Đồng bệnh tương liên.

  1. An phong

    Tìm thật lâu mới gặp nhà muội . Tỷ cắm cọc r đó * hôn hôn*

    • *chụt chụt* muội cứ tưởng ko còn ai đọc Thất ngũ nữa r chứ

  2. ớ ta tưởng cp Ngô Tử hóa ra thành Ô Tử à hắc hắc, họ hai anh hợp nhỉ, 1 đen 1 tím
    chậc tên này thì đúng chuẩn xuyên qua luôn

  3. Pingback: Thất Ngũ Kì Án Lục – Nhĩ Nhã | Miêu nữ đại nhân

♥ Mỹ nhân ~ nói lời tâm tình nào ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: