Thất ngũ kì án lục – Chương 16


Định ko up chương mới vì đang lười, chợt nhận ra hôm nay là 20 – 10, thôi thì cho mọi người niềm vui vậy.

Nếu hôm nay Miu nhận đc hoa, sẽ có thêm chương mới up trong hôm nay, còn nếu ko, vậy mọi người đợi đến ngày chẵn ha =3=

0fe7c013488c880f5baf5351

Chương 16: Loạn táng hố.

Hàn Chương cùng Giả Ảnh nhảy vào Loạn táng hố, rất nhanh đã không thấy tăm hơi, những người khác tâm đều để trong mắt, thấy mặt đất vốn đang động đột nhiên im lặng xuống, ngay cả đằng xà ở trên không trung kia cũng đình chỉ tiến công với Gia Luật Tăng cùng Sa Tử, trừng đôi mắt nhỏ vàng óng, nhìn chằm chằm nền đất im lặng.

Gia Luật Tăng cùng Sa Tử hơi sửng sốt, quay đầu thấy Bạch Ngọc Đường cùng Triệu Phổ đứng ở động khẩu, hai người thoáng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Chính lúc này, đột nhiên mặt đất im lặng lại mãnh liệt chấn động, cát đất cuồn cuộn bay, bạch cốt bị lôi theo phía sau con đằng xà to lớn vừa vọt ra.

Rất nhanh, nó vừa bay lên trời, tám đằng xà khác cũng đều chui đi ra, gom lại trên không trung, xoay quanh ở bốn phía cột đá hình rồng, quấn quanh lẫn nhau, cảnh tượng quỷ dị dị thường.

“Cái kia!” Triệu Phổ hất cằm chỉ một đằng xà trong đó, ý tứ như là nói, “Cái kia lớn nhất!”

Bạch Ngọc Đường gật đầu, rút ra Đại Hạ Long Tước đối với Loạn táng hố quét ngang một đao, cát đất bay tứ tung lên không trung, như sóng to nổi lên, chặn tầm mắt mấy cự xà, lập tức bóng người nhoáng lên một cái, đợi Thiên Thiên nhìn rõ, Bạch Ngọc Đường cùng Triệu Phổ đã không thấy tung tích.

Lúc này, mấy xà kia đều dần dần tụ lại chung quanh đằng xà lớn nhất, cũng đồng thời phát ra tiếng phun “Tê tê”, như là đang trao đổi, cát đá ở không trung dần dần rơi xuống, mà Thiên Thiên xuyên thấu qua khe hở, thấy cái đuôi chín đằng xà đang gần sát vào nhau, mắt thấy sẽ khép lại với nhau, Công Tôn thấy vậy, hô to một tiếng: “Ngay bây giờ!”

Vừa dứt lời, cát đá rơi xuống đột nhiên xuất hiện một cái bóng trắng, Bạch Ngọc Đường không biết từ khi nào xuất hiện ở trước mắt đằng xà lớn nhất kia.

Đằng xà kia hiển nhiên bị trước mắt đột nhiên xuất hiện người mà cả kinh sửng sốt, có chút phản ứng không kịp, nhưng Bạch Ngọc Đường lại như một con diều hâu, xoay người, nhảy lên đỉnh đầu đằng xà.

Hồng ban trên đỉnh đầu đằng xà tựa hồ là tử huyệt của nó, mẫn cảm dị thường, Bạch Ngọc Đường dùng sức giẫm một cái, đằng xà kia bị đau liều mạng vặn vẹo, thân hình thật lớn thắt nút trong không trung, tám đằng xà khác cũng tụ lại, muốn công kích Bạch Ngọc Đường.

Thiên Thiên nhìn mà lo lắng, đang lúc không biết làm sao, chợt nghe giữa không trung truyền đến một tiếng cười, Triệu Phổ đứng trên cây cột thật lớn, giơ tay chém xuống, chợt nghe “Khách lạp” một tiếng, mấy cây cột rơi xuống, “Oanh” một tiếng, mấy đằng xà kia bị đặt ở phía dưới, lực va đập thật lớn, đất cát bay lên, đứng phía dưới là Sa Tử cùng Gia Luật Tăng đều quá sợ hãi, đều hướng bên cạnh thoát đi.

Mấy đằng xà đều bị tình cảnh này làm kinh sợ, tựa hồ có chút không biết làm sao, Bạch Ngọc Đường nhìn đằng xà dưới chân đang cố gắng thoát ra, lạnh lùng cười, thấp giọng nói: “Súc sinh chính là súc sinh, lần sau nhớ rõ, nhân thanh chủ gia!”

Nói xong, nâng tay, đem Đại Hạ Long Tước chuyển hướng, đao chém xuống phía dưới, dùng mười phần chân khí, một đao chém xuống, “Răng rắc” một tiếng, Đại Hạ Long Tước dài bốn thước, thẳng tắp cắm vào hồng ban trên đầu đằng xà.

Đằng xà kia há to miệng, phát ra một tiếng cực sắc nhọn, thanh âm chấn động, toàn bộ đỉnh đều hơi hơi rung động.

Bạch Ngọc Đường một tay nắm đao, thân mình ngửa ra sau, nhấc chân ở trên đỉnh đầu xà mượn lực, đem Đại Hạ Long Tước rút ra, thân mình bay ra xa, mà đồng thời, hồng ban trên đầu xà toàn bộ vỡ vụn ra, một cỗ máu đen phun ra như suối.

Thấy đầu xà thống khổ ở giữa không trung vặn vẹo, mấy đằng xà khác đều dị thường hoảng sợ, đều dựa vào nhau, lại nghe đỉnh đầu “Răng rắc” vài tiếng, bốn cự trụ nện xuống, mấy đằng xà hình thể nhỏ hơn bị đè chết.

Hiện tại giữa không trung chỉ còn đằng xà lớn nhất kia còn đang giãy dụa, Triệu Phổ vọt người đến phía trên cái cột thứ chín, nâng đao.

Lúc này, Bạch Ngọc Đường cũng rơi xuống phía trên cây cột, hai người nhìn nhau liếc mắt một cái, Bạch Ngọc Đường chợt lóe thân, nhảy xuống, hướng đằng xà kia bay đi, trên không trung, chỉ thấy tay áo màu trắng tung bay, Thiên Thiên trên mặt đất rơi lệ a rơi lệ ~~ thiên tiên hạ phàm a!

Ở giữa không trung, huy đao quét ngang, Bạch Ngọc Đường trực tiếp chém về phía ‘thất tấc’ của đằng xà kia, một đạo hàn quang hiện lên, Đại Hạ Long Tước là thượng cổ thần khí, dùng để chém giết yêu ma tất nhiên là dư dả.

Đằng xà kia nháy mắt đình chỉ giãy dụa, chỗ ‘thất tấc’ phân thành hai, Bạch Ngọc Đường nhảy phía trước, phía sau Triệu Phổ cũng đuổi theo, cùng lúc đó, một cây cột cuối cùng rơi xuống, vừa lúc đem toàn bộ đằng xà lấp hố.

Bạch Ngọc Đường cùng Triệu Phổ cuối cùng hạ xuống mặt đất, trên người một tia bụi đất cũng chưa dính, một mảnh thong dong tự tại.

“Lão Ngũ!” Xa xa truyền đến tiếng kêu của Hàn Chương, mọi người nhìn lại, thấy Hàn Chương cùng Giả Ảnh đã an toàn tới đối diện, đang đối với mọi người ngoắc tay.

Bạch Ngọc Đường cùng Triệu Phổ nhẹ nhàng thở ra, chính lúc này, lại nghe Thiên Thiên hô to một tiếng: “Công Tôn!”

Hai người quay đầu nhìn, chỉ thấy vừa rồi thừa loạn thoát đi, Gia Luật Tăng cùng Sa Tử kèm hai bên Công Tôn.

Mà Thiên Thiên được Tử Ảnh hộ tại bên người.

“Con la hoang, ngươi vẫn là người sao, chúng ta vừa cứu mệnh các ngươi!” Thiên Thiên gầm lên.

“A……” Gia Luật Tăng cười lạnh một tiếng, “Đã cứu mệnh chúng ta, nếu không phải các ngươi cho ta bản đồ giả, chúng ta cũng sẽ không toàn quân bị diệt!”

“Vậy ngươi tiến vào để làm chi?” Thiên Thiên khinh thường liếc hắn, “Ai kêu ngươi tâm hoài bất quỹ!”

“Ít nói nhảm, ngươi lại đây!” Gia Luật Tăng đối Thiên Thiên nói, “Ngươi lại đây, ta thả hắn!”

Vừa nói, trên tay dùng lực, cổ Công Tôn lập tức xuất hiện một vết máu, Thiên Thiên cả kinh kêu to: “Ngươi đừng xằng bậy a, đi qua liền đi qua, ngươi mau thả Công Tôn!”

Vừa nói, vừa chạy xuống Loạn táng hố, hướng Gia Luật Tăng đi đến.

Bạch Ngọc Đường cùng Triệu Phổ cũng hướng Gia Luật Tăng đi đến, Triệu Phổ nhìn vết máu trên cổ Công Tôn, sắc mặt nháy mắt đen lên.

“Mau thả hắn!” Thiên Thiên đi đến gần, đối Gia Luật Tăng nói.

Gia Luật Tăng đối một bên Sa Tử sứ cho cái ánh mắt, ý tứ là kêu hắn bắt lấy Thiên Thiên, Sa Tử đi phía trước, như là muốn tróc Thiên Thiên, chính lúc này, không hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy Sa Tử phản thủ, một quả ám tiễn thẳng tắp cắm vào cổ Gia Luật Tăng.

Gia Luật Tăng mở to hai mắt, nhìn chằm chằm Sa Tử, có chút không dám tin.

“A……” Sa Tử hơi cười, lấy một lệnh bài màu vàng ở thắt lưng cho Gia Luật Tăng nhìn.

“Ngươi…… Ngươi là người…… Triệu Trinh……”

Cổ Gia Luật Tăng máu chảy ồ ồ, kiếm trên tay rốt cuộc cầm không được. Công Tôn rõ ràng cảm thấy khí lực hắn xói mòn, liền giãy ra, Thiên Thiên một phen kéo đi qua, kiểm tra miệng vết thương trên cổ.

May mắn chính là phá chút da, xem ra không nghiêm trọng lắm, Thiên Thiên cấp Công Tôn chút thuốc trị thương, cẩn thận băng cho hắn một tầng băng vải.

Lúc này, Triệu Phổ cùng Bạch Ngọc Đường cũng chạy tới gần.

Sa Tử xoay người muốn cấp Triệu Phổ hành lễ, vừa cúi đầu, không ngờ Triệu Phổ phản thủ hung hăng đánh một bạt tai, Sa Tử bị đánh văng ra thật xa, đụng vào phía trên thạch bích, nôn ra một búng máu, giương mắt khó hiểu nhìn Triệu Phổ.

Thiên Thiên vừa giúp Công Tôn xử lý tốt miệng vết thương, đã bị Bạch Ngọc Đường kéo đến một bên.

Triệu Phổ đi lên trước xem xét miệng vết thương của Công Tôn, sắc mặt khó coi tới cực điểm.

Thiên Thiên nhìn Sa Tử ở xa xa, lại xoay mặt liếc Bạch Ngọc Đường, nhỏ giọng hỏi: “Hắn thật sự là người Triệu Trinh?”

Bạch Ngọc Đường nhướn nhướn mi, âm thanh lạnh lùng nói: “Đúng là phong cách Triệu Trinh.”

“Vương gia, hoàng thượng phái ta đến trợ giúp vương gia một tay .” Sa Tử lau máu khóe miệng, nói.

Triệu Phổ không nói, thật lâu sau mới nói: “Cút!”

Sa Tử sửng sốt, sau đó xoay người muốn đi, lại thấy trước mắt bóng người chợt lóe, Tử Ảnh không biết khi nào đã đến trước mặt hắn, giơ tay chém xuống, đem Sa Tử giết.

Triệu Phổ chau mày, trừng Tử Ảnh một cái.

Tử Ảnh có chút khẩn trương run lên, ỷ vào lá gan nói, “Nguyên soái, trong mắt hắn ôm hận, người như thế sau khi rời khỏi đây, khẳng định ở trước mặt hoàng thượng nói hưu nói vượn……”

“Ngươi khi nào thì học được tự chủ trương?” Triệu Phổ lạnh giọng đánh gãy lời Tử Ảnh.

Tử Ảnh cúi đầu không nói lời nào, chợt nghe Triệu Phổ sâu kín nói: “Ngươi theo ta đã nhiều năm, lần này sau khi ra ngoài, đừng đi theo ta nữa.”

Tử Ảnh cả kinh không nhỏ, mắt mang lệ nhìn Triệu Phổ, nhưng Triệu Phổ lại quay sang không hề nhìn hắn, đối mọi người nói: “Đi thôi!”

Thiên Thiên thấy Tử Ảnh nước mắt lách tách rơi xuống, cảm thấy đáng thương, trước kia nghe người ta cùng cậu nói qua, Tử Ảnh là được Triệu Phổ nhặt trên chiến trường đem trở về, từ tiểu hài tử dưỡng đến lớn, trong các ảnh vệ, hắn tuổi tác nhỏ nhất, Triệu Phổ bình thường cũng sủng hắn, cho nên tính tình hắn so với ảnh vệ khác có chút tiểu hài tử, nhưng là đối Triệu Phổ cũng là trung tâm như một.

Hơn nữa vừa rồi vẻ mặt Sa Tử chạy đi Thiên Thiên cũng thấy, hắn theo Gia Luật Tăng nhiều năm, cũng có thể tâm ngoan thủ lạt hạ thủ giết hắn, nếu trở về không chừng sẽ đối Triệu Trinh nói cái gì, đến lúc đó không hay ho khẳng định là Triệu Phổ, Tử Ảnh giết hắn hoàn toàn là trung tâm hộ chủ.

Càng nghĩ càng cảm thấy vì Tử Ảnh bất bình, Thiên Thiên vừa định tranh cãi hai câu, trên tay bị siết chặt, quay đầu, thấy Bạch Ngọc Đường nhẹ nhàng đối cậu lắc đầu.

Thiên Thiên khó hiểu, Bạch Ngọc Đường tiến đến bên tai cậu, hạ giọng nói: “Tử Ảnh giết người Triệu Trinh, nhiều người thấy như vậy, Triệu Trinh tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn, Triệu Phổ muốn bảo trụ hắn, cũng chỉ có thể đuổi hắn đi, minh bạch chưa?”

Thiên Thiên nghe xong lời này, quay đầu lại nhìn Tử Ảnh, chỉ thấy trong mắt hắn là thất vọng cùng ủy khuất, nhưng không có một tia oán hận, biết trong lòng hắn nhất định cũng sáng tỏ, không khỏi vì Triệu Phổ cảm thấy có chút thật đáng buồn, làm vương gia không có ý nghĩa như vậy, còn tới làm gì?!

Ô Nhân Kiệt thấy Tử Ảnh thương tâm, liền ưỡn ngực đi đến, cười hì hì nói: “Nương tử a, đừng thương tâm, theo ta về hiện đại đi, dẫn ngươi đi quán bar nổi tiếng uống rượu……”

Tử Ảnh đang nổi nóng, thấy Ô Nhân Kiệt trước mắt cười mà giận, nâng tay nhéo hắn, ủy khuất đầy mình đều xả trên người hắn, Ô Nhân Kiệt cũng phối hợp, kêu thê lương a, hành hạ xong, Tử Ảnh liền thấy trong lòng thư hoãn rất nhiều, nước mắt cũng ngừng.

Hắc Thứ mang theo đại hoàng tử, dựa theo lời Bạch Ngọc Đường chỉ cho bọn hắn, theo một đường khác đi ra ngoài, mà những người khác, cũng đều thu thập một chút, sải bước trên cây cột cao thấp bất đồng, hướng đối diện Loạn táng hố đi đến.

Mọi người mới vừa đi đến trung gian, Thiên Thiên chợt nghe Loạn táng hố truyền đến tiếng vang “Ca ca” kỳ quái, cúi đầu nhìn, cả kinh hút một ngụm khí lạnh, lại nhìn mọi người bên người, đều cau mày nhìn chằm chằm hố, chỉ thấy bạch cốt vốn im lặng nằm đó, đều chui ra, hướng chỗ mọi người bò lại.

“Đây là có chuyện gì?” Thiên Thiên kinh hãi.

Bạch Ngọc Đường như là nghĩ tới cái gì, nhìn xung quanh, tầm mắt đột nhiên rơi xuống nơi nào đó.

Mọi người hướng về chỗ đó nhìn lại, chỉ thấy nơi đó ngồi một người, là vu sư vừa rồi cùng Gia Luật Tăng bọn họ đến hố, miệng hắn lẩm bẩm, tựa hồ là tụng kinh văn gì đó, mà bên người cũng tụ tập thật dày một tầng khô lâu.

“Cùng thao túng cương thi dùng chung một cái phương pháp đi.” Thiên Thiên hỏi.

Bạch Ngọc Đường cùng Triệu Phổ nhìn dưới đất tụ càng nhiều xương khô, đang suy nghĩ làm sao đi qua giải quyết vu sư kia, lại nghe Thiên Thiên đột nhiên hô to một tiếng: “Ta có biện pháp!”

Tất cả mọi người giật mình nhìn về phía cậu, thấy Thiên Thiên đắc ý “Hắc hắc” cười hai tiếng, từ bên hông rút ra súng lục, nâng súng nhắm ngay vu sư kia, nói: “Cho các ngươi nhìn sự lợi hại của ta!”

Khoảng cách tuy rằng hơi chút xa một chút, nhưng Thiên Thiên ở trường cảnh sát cũng có học qua bắn súng, miễn cưỡng cũng có thể trúng vòng tám vòng chín , hẳn là không thành vấn đề đi.

Thiên Thiên cẩn thận nhắm, bóp cò súng, “Ping” một tiếng, viên đạn bay ra, vừa lúc đánh trúng một cái khô lâu bên cạnh vu sư kia, khô lâu bị bắn tan nát, nhưng vu sư lại lông tóc vô thương.

“Ai nha ~~” Thiên Thiên sờ sờ đầu, có chút ngượng ngùng cười cười, “Cái kia, ta làm nóng người, lần này nhất định có thể bắn trúng!”

Nói xong, lại nhắm, viên đạn thứ hai bắn ra, bắn trúng cái khô lâu thứ hai……

Tất cả mọi người tà mắt nhìn Thiên Thiên, Thiên Thiên gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, đang muốn bắn lại, súng trên tay lại bị Bạch Ngọc Đường cầm đi.

Cầm lấy súng nhìn nhìn, Bạch Ngọc Đường nâng súng nhắm vu sư kia, cò súng vừa động…… “Ping” một tiếng, viên đạn cắm vào cái trán vu sư, vu sư kia ngay cả hừ cũng chưa hừ một tiếng, mất mạng, mà khô lâu cũng nháy mắt giống như rối gỗ bị chặt dây, đều ngã tại chỗ, không thể nhúc nhích.

Bạch Ngọc Đường trả khẩu súng lại cho Thiên Thiên, gật gật đầu nói: “Dùng tốt lắm!”

Thiên Thiên khuôn mặt khổ qua thầm mắng chính mình thua kém, những người khác cũng đều hàm chứa tiếng cười tiếp tục đi phía trước, bên người Ô Nhân Kiệt tiến lên vỗ vỗ bả vai Thiên Thiên, bất đắc dĩ nói: “Huynh đệ, ngươi cũng quá cho người hiện đại mặt mày rạng rỡ!”

Thiên Thiên trên mặt lúc đỏ lúc trắng, thật lâu sau mới hô to một tiếng: “Bạch Ngọc Đường, ngươi giành nổi bật của lão tử!”

Vừa dứt lời, đã bị Bạch Ngọc Đường kéo áo, lôi đi.

Hết chương 16.

Categories: Thất ngũ kì án lục | 3 phản hồi

Điều hướng bài viết

3 thoughts on “Thất ngũ kì án lục – Chương 16

  1. Ghet ghe nha

    Chuc chu nha 20/10 nhan duoc that la nhieu hoa va duoc nhieu niem vui vao ngay 20/10. chuc chu nha co nhieu suc khoe de co them nhieu chuong moi moi hehehhe..

  2. Pingback: Thất Ngũ Kì Án Lục – Nhĩ Nhã | Miêu nữ đại nhân

♥ Mỹ nhân ~ nói lời tâm tình nào ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: