Thất ngũ kì án lục – Chương 18


Miu vừa up word Tĩnh Khang đó, ai muốn down thì qua trang Tĩnh Khang nhoa ^^

3P3MS12CH72WRPxfQIAb

Chương 18: Người giữ mộ.

Thiên Thiên vốn chỉ nói đùa, dù sao muốn đi về cũng không phải đơn giản như vậy, cậu hoàn toàn nhớ rõ thời điểm đó, ánh sáng chợt hiện ra, càng ngày càng sáng, cho đến khi toàn bộ phòng đều sáng, cậu cơ hồ biến thành một vật sáng, “Xoát” một tiếng, tiến nhập một cái không gian màu đen, giống như là rơi xuống vực sâu vạn trượng, sau khi tỉnh lại, đã đến nơi này.

Nhưng là sau khi cậu thuận miệng nói ra, Bạch Ngọc Đường lại để tâm, Thiên Thiên thấy hắn nhanh chóng nắm tay cậu, nhưng lại có xu thế càng nắm càng chặt, giống như là sợ cậu đột nhiên không thấy tăm hơi, giờ mới hiểu được, Tiểu Bạch là đem lời cậu nói coi như thật.

Tay bị nắm có chút đau, nhưng Thiên Thiên trong lòng vẫn ấm áp, Tiểu Bạch sợ cậu chạy.

Nghĩ đến đây, Thiên Thiên dùng ngón tay an ủi mu bàn tay Bạch Ngọc Đường, nhẹ nhàng vuốt vài cái, thật lâu sau, tay người nọ mới thoáng thả lỏng một chút.

Tiến lên, Thiên Thiên mỉm cười ở bên tai Bạch Ngọc Đường nhẹ giọng nói: “Đừng lo lắng, ta sẽ không để ngươi lại mà chạy mất, cho dù biến trở về, nếu không đem ngươi mang theo, ta cũng nhất định sẽ trở về tìm ngươi.”

Không ngoài dự liệu, Bạch Ngọc Đường trên mặt khó được xuất hiện một tia quẫn bách, nhìn Thiên Thiên đang che miệng cười rộ lên.

Chính lúc này, chợt nghe phía sau đảo nhỏ, truyền đến thanh âm ‘ca ca’.

Mọi người sửng sốt, nhanh chóng quay đầu, phát hiện nguyên bản thi thể nằm trong quan tài hoàng kim, thế nhưng đứng thẳng lên.

Vừa rồi bởi vì nghe Ô Nhân Kiệt nói, mọi người đều đối cổ thi thể kia kính nhi viễn chi, căn bản ngay cả mặt cũng chưa nhìn kỹ, nhưng nó vừa đứng lên, mọi người mới nhìn rõ bộ dạng nó, nháy mắt đều choáng váng.

kính nhi viễn chi: kính trọng nhưng không gần gũi.

Chỉ thấy thi thể kia lóe kim quang, là một cái kim giáp võ sĩ.

Thiên Thiên theo bản năng nghĩ tới trước đây mới xem qua phim hoạt hình “Thánh đấu sĩ”, tạo hình này cùng phim hoạt hình kia thật đúng là đồng nhất, thế nhưng mặc khôi giáp không phải mĩ thiếu niên, mà là một thây khô đen sì.

“Đó là cái gì a? Cương thi còn có thể động?!” Thiên Thiên ngạc nhiên.

Mọi người lắc đầu, đang buồn bực, lại nghe Thiên Thiên nói thêm, “Khôi giáp cùng quan tài của nó đều sạch sẽ như vậy, sáng như vậy, có phải là mỗi ngày đều lau?”

Tử Ảnh nhịn không được “Phốc xích” một tiếng liền bật cười, tất cả mọi người có chút vô lực nhìn Thiên Thiên, thần kinh của cậu thật đúng là không phải thô bình thường, lúc này còn có thể nghĩ đến vấn đề đó.

Kim giáp thây khô đứng lên, nâng chân, bước ra quan tài, đứng trên đảo nhỏ.

Tất cả mọi người giật mình, theo lý mà nói, thây khô hoặc là cương thi, cơ thể chúng nó đều héo rút, hẳn là không có cách nào tự do hoạt động mới đúng a, sao khối thi thể này hoạt động đứng lên lại tự nhiên như vậy?

Nhìn nó vừa rồi đi vài bước, quả thực giống như là người bình thường.

Kim giáp võ sĩ đi ra quan tài, đồng thời, nguyên bản phía sau bởi vì nhân ngư chém giết mà mặt nước quay cuồng đột nhiên an tĩnh lại.

Thiên Thiên tập trung nhìn, hút một ngụm khí lạnh, chỉ thấy nhân ngư đó đều hướng về chỗ không dám đặt chân bên này, chúng nó gom lại cùng nhau, sắp thành một đội thật dài nổi trên nước, đầu cùng phần đuôi ở lại trong nước, nửa thân mình cùng cái đuôi đều lộ bên ngoài, bộ phận trồi lên mặt nước hợp lại cùng một chỗ, hình thành một cây cầu nổi.

Kim giáp võ sĩ lại ‘ca ca ca’ chuyển động cái đầu, sau đó đi về phía ‘cầu nhân ngư’, từng bước, từng bước đi qua.

Kim chúc hài đi trên tiểu đảo, phát ra tiếng đánh “Ba ba”, từng đợt thanh âm vọng vào không trung, nghe vào trong tai, hình như là đang nói thi thể khôi giáp này minh giá, là một khối thi thể khô quắt, làm cho người ta cảm thấy sởn tóc gáy.

Kim giáp võ sĩ đi đến phía trước ‘cầu nhân ngư’, căn bản là không có tạm dừng, mà là đạp lên lưng nhân ngư, vững vàng từng bước một theo cầu đến bên kia bờ.

“Này mẹ nó là cái gì?” Giả Ảnh bước dài, tay rút kiếm, hỏi Triệu Phổ: “Nguyên soái, muốn giải quyết nó không?”

“Ta đến!” Ô Nhân Kiệt không đợi Triệu Phổ mở miệng liền xông về phía trước vài bước, rút súng bên hông, nói: “Lão tử lần trước chịu thiệt trên người nó, lần này nhất định phải hung hăng đòi lại hết.”

Nói xong, giơ súng lên, nhắm ngay đầu thây khô kia, bóp cò súng.

“Ping”, một thanh âm vang lên, viên đạn bắn trúng trán thây khô, thây khô kia bởi vì lực va đập của viên đạn mà ngã về phía sau một chút, nhưng rất nhanh lại khôi phục nguyên dạng, sau khi đứng vững, nó lại giống như không có việc gì, tiếp tục đi phía trước.

“Ách?” Ô Nhân Kiệt khó hiểu, “Đã trúng đạn còn vững chắc như vậy?”

“Đúng vậy, nó đã sớm chết, bắn nó bao nhiêu súng đều không sao……” Thiên Thiên khó xử nói, “Nghĩ biện pháp khác mới được.”

“Chém đi!” Bạch Ngọc Đường mở miệng, nâng tay đang muốn rút đao, lại nghe bốn phía vang lên một trận “Ô ô” rất nhỏ, như là cái gì đang kêu, cảm giác như là loài thú nào đó.

Mọi người đều nhìn xung quanh, quả nhiên, trên bốn bức tường thủy đàm, sáng lên hơn mười ngọn đèn nhỏ màu đỏ…… Xác thực mà nói, hẳn là con mắt màu đỏ.

Trên bốn vách tường không biết khi nào xuất hiện huyệt động, đi ra mấy động vật gầy dị thường…… Giống như là cẩu, hoặc là lang.

“Sao gầy như vậy?” Thiên Thiên đánh giá mấy con mắt màu đỏ đang nhìn bọn họ, quả thực chính là da bọc xương.

“Là thây khô lang đi.” Ô Nhân Kiệt cười nói: “Cùng cụ kim giáp thây khô kia hẳn là giống nhau gì đó.”

“Tái hung cũng là tử.” Triệu Phổ âm thanh lạnh lùng nói: “Chém nát thử xem!”

Hắn vừa nói xong, Tử Ảnh cùng Giả Ảnh liền đem đao bổ tới, sau hai ba nhát, đã đem mấy thây khô lang gần đó chém thành mấy đoạn.

Lang thi ngã xuống đất, mấy lang thi khác nhìn một màn như vậy, đều dừng bước, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm mọi người, hơn nữa cụ thây khô trên ‘cầu nhân ngư’cũng đình chỉ đi tới, hốc mắt tối om nhìn chằm chằm mấy người, không biết suy nghĩ cái gì.

Đột nhiên, thây khô kia lui về phía sau từng bước, sau đó, thế nhưng lại lui về phía sau nữa.

“Sợ hãi?” Giả Ảnh cười hỏi.

“Nó hẳn là sẽ không biết sợ hãi là gì đi.” Công Tôn thấp giọng nói, “Cảm giác…… Có chút kỳ quái……”

Kim giáp thây khô vẫn lui về phía sau, thối lui đến trên đảo nhỏ, sau đó liền bất động, cùng động tác giống nhau, lang thi cũng đều lui về phía sau đến tường, dừng bước.

Tất cả mọi người có chút khó hiểu, đang hồ nghi, lại thấy kim giáp võ sĩ kia đột nhiên mở miệng……

Trong miệng của nó trống trơn, tựa hồ có cái gì màu đen, nhìn không rõ lắm.

Bạch Ngọc Đường đem Thiên Thiên bảo vệ phía sau, thấp giọng nói: “Cẩn thận chút.”

Thiên Thiên nắm chặt tay Bạch Ngọc Đường, cảm giác có chút kỳ quái: túi bên hông, tín hiệu khí kia không biết bị cái gì, từ lúc bắt đầu vừa rồi vẫn không ngừng rung nhỏ.

Thiên Thiên có chút bất an, đơn giản đem tín hiệu khí ra, nhét vào lòng bàn tay của cậu cùng Bạch Ngọc Đường nắm cùng một chỗ, nắm chặt.

Bạch Ngọc Đường cũng cảm giác được tín hiệu khí trong tay càng không ngừng rung động, khó hiểu nhìn Cảnh Thiên.

Cảnh Thiên nắm chặt tay, hiện tại đầu óc cậu có chút loạn – Ô Nhân Kiệt nói qua, khối thây khô này có vấn đề, hắn năm đó chính là đụng phải thứ này mới tới cổ đại, mà tín hiệu khí trong tay cậu cũng có công năng này, cho nên hai thứ này có khả năng liên hệ đặc biệt nào đó.

Đang miên man suy nghĩ, chợt nghe trong không khí vang lên một trận thanh âm“Ong ong” nhẹ nhàng.

Mọi người theo âm thanh nhìn lại, phát hiện thanh âm này chính là từ trong miệng kim giáp thây khô kia vọng lại.

Dần dần, thanh âm càng lúc càng lớn, cũng càng ngày càng rõ ràng, càng kỳ quái là, thanh âm ‘ong ong’ kia, biến thành nặng nề ‘hừ hừ’, giống như là có người nào đó đang mặc niệm cái gì……

Khẩu quyết kinh văn?

Sau khi nghe rõ thanh âm này, Công Tôn nhíu mày nói: “Không tốt!”

Tất cả mọi người quay đầu nhìn hắn – cái gì không tốt?

“Là người giữ mộ!” Công Tôn thấp giọng nói, “Ta nghe nói qua.”

“Người giữ mộ?” Thiên Thiên không rõ, “Là kim giáp thây khô kia?”

“Tương truyền ‘người giữ mộ’ là thủ hộ xác chết chủ nhân trong mộ.” Công Tôn nói, “Người giữ mộ thông thường đều là tùy tùng tối trung tâm hóa thành…… Hơn nữa, tùy tùng này phải là cùng mộ chủ đồng thời đồng khắc chết đi mới được, mặt khác, phải là tự nhiên tử vong, cho nên lăng mộ bình thường đều không có người giữ mộ.”

“Cùng chết vẫn là quan hệ chủ tớ…… Hẳn là khắp thiên hạ cũng không có mấy người đi?!” Thiên Thiên cả kinh không hiểu, “Vậy nó xem như thực hiếm lạ? Tất nhiên có tài cán hiếm lạ đi, thanh âm này là chuyện gì xảy ra?”

Công Tôn lắc đầu, “Ta chỉ nghe nói qua người giữ mộ lợi hại phi thường, thế nhân khó có thể tưởng tượng tài cán của nó vì……”

Lời còn chưa dứt, chợt nghe chung quanh trên thạch bích cũng truyền đến từng đợt thanh âm giống như người giữ mộ, ‘ong ong’.

Mọi người đang khó hiểu, trước mắt lại xuất hiện cảnh tượng làm người ta khó có thể tin – chỉ thấy bốn phía vách tường nguyên bản trơn nhẵn, đột nhiên nổi lên một hình người, rất nhanh, hình người liền tạo thành khôi giáp giống như kim giáp thây khô kia, tượng đá đó còn bước ra bên ngoài di chuyển, thế nhưng từ vách tường đi ra, một đám tượng đá thây khô, đều giương miệng, phát ra thanh âm ‘ong ong’.

Đồng thời, mặt nước cũng dao động lên, từ trong nước chui ra kim giáp thây khô được làm bằng nước……

Tất cả mọi người bắt đầu hoài nghi chính mình có phải hay không sinh ra ảo giác, nhưng người đá cùng thủy nhân trước mắt lại đều rõ ràng phi thường, thấy thế nào cũng không giống giả nha.

Thiên Thiên nghe thanh âm ‘ong ong’, thần kinh càng khẩn trương, thật khó chịu, ẩn ẩn có chút ghê tởm.

Cậu muốn xoay mặt nhìn Bạch Ngọc Đường bên người, đột nhiên phát hiện chính mình thế nhưng không động đậy được, cũng không có cách nào nói chuyện, trước mắt tối đen – cảm giác giống như đang nằm mộng, rõ ràng biết là nằm mơ, thế nhưng vẫn chưa tỉnh lại, thân thể căn bản không chịu nghe theo đầu óc khống chế.

Tuy rằng thân thể không thể động, nhưng đầu Thiên Thiên vẫn có thể suy nghĩ, cậu phản ứng đầu tiên chính là: Đại khái thanh âm kia có vấn đề, có thể khiến người sinh ra ảo giác, hoặc là làm tê liệt thần kinh gì đó.

Lại một lát sau, Thiên Thiên liền cảm giác người chung quanh bỗng nhiên đều tiêu thất, bốn phía một mảnh hắc ám……

Thế giới này giống như chỉ còn lại mình cậu, muốn há mồm kêu Bạch Ngọc Đường, nhưng miệng động hai cái, thanh âm gì đều phát không được.

Dần dần, cảm giác thấy thân thể đang chậm rãi mất đi, giống như là tiến nhập một thế giới không biết nào đó……

Thiên Thiên nhanh chóng nghĩ tới lúc trước ngồi trên máy thời gian, loại cảm giác đó, tuy rằng hiện tại không khó chịu như lúc đó…… Nhưng loại cảm giác thân thể ở trong một mảnh bóng tối là giống nhau như đúc!

Không thể cứ như vậy bị mang đi!

Thiên Thiên giật mình một cái, không vì cái gì khác, cho dù hiện tại âm kém dương sai có thể trở lại hiện đại, cậu cũng không muốn!

Bởi vì cậu hiện tại không cảm thụ được Bạch Ngọc Đường, không có Tiểu Bạch cậu cũng không muốn đi, tại sao có thể như vậy? Vừa mới nãy còn rõ ràng nắm tay cùng một chỗ……

Nghĩ tới tay, Thiên Thiên đột nhiên cảm giác được lòng bàn tay phải mình có chấn động rất nhỏ – là tín hiệu khí!

Cắn chặt răng, Thiên Thiên dùng hết khí lực toàn thân, dùng sức nắm chặt tay chính mình, liều mạng muốn đi cảm thụ tín hiệu khí kia, bởi vì cậu nhớ rõ ràng, tay cậu còn cùng Bạch Ngọc Đường nắm cùng một chỗ, không có buông ra, một mặt kia của tín hiệu khí, chính là Bạch Ngọc Đường!

Từ trong lòng bàn tay một trận đau đớn truyền đến, Thiên Thiên đột nhiên cảm giác được thanh âm ‘ong ong’ bên tai yếu đi……

Đang nghi hoặc, liền thấy phía sau bị người vỗ nhẹ nhẹ một cái.

“Ân……” Thiên Thiên nhẹ nhàng mà hừ một tiếng, lập tức, tạp âm bên tai hoàn toàn tiêu thất, mở mắt ra, trước mắt làm sao còn có cái gì người đá thủy nhân, chỉ là một mảnh bình thường, phía trước vẫn là thủy đàm cùng tiểu đảo, nhưng trên đảo không có kim giáp thây khô, chỉ có quan tài trên đảo, là đóng nắp.

Thiên Thiên cảm thấy kỳ quái, khoát tay, “Tê” một tiếng, chợt nghe bên tai có người hỏi: “Có đau không?”

Quay sang, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường vẻ mặt thân thiết nhìn cậu, trừ bỏ sắc mặt có chút trắng ở ngoài, không có gì bất ổn.

“Tiểu Bạch?!” Thiên Thiên mơ hồ, “Chúng ta……”

“Nhìn!” Bạch Ngọc Đường vừa nói, vừa chỉ chỉ mọi người bên cạnh.

Thiên Thiên đảo mắt nhìn, chỉ thấy những người khác đều ngơ ngác đứng đó, ánh mắt dại ra, giống như là bị điểm huyệt, chỉ có Triệu Phổ cau mày, nhắm mắt lại, tựa hồ là đang giãy dụa.

Bạch Ngọc Đường gật gật đầu, thấp giọng nói: “Triệu Phổ này thật sự không đơn giản!” Nói xong, đi lên từng bước, nhẹ nhàng ở đầu vai Triệu Phổ vỗ một cái.

Triệu Phổ chấn động, ngẩng đầu, mở một đôi mắt lợi hại nhìn phía trước, sau đó, thở phào một cái, nhìn chung quanh, quay đầu lại đối Bạch Ngọc Đường gật gật đầu.

Hai người theo thứ tự tỉnh lại người khác, rất nhanh, tất cả mọi người từ trong ảo giác tỉnh lại.

Sau khi tỉnh lại, đều ngạc nhiên không thôi, trong không gian này chỉ có một cái thủy đàm cùng một cái quan tài, mặt nước an tĩnh, căn bản không có nhân ngư gì đó……

Nguyên lai, từ khi bọn họ vừa tiến đến, cũng là đi vào ảo giác.

“Khó trách trên bản đồ là chỗ trống!” Công Tôn thì thào tự nói.

“Lần này thật sự là nhờ Bạch huynh tỉnh ngủ.” Triệu Phổ rất vài phần kính nể đối Bạch Ngọc Đường chắp tay, trong lòng thầm khen, chính mình vừa rồi rõ ràng biết là trúng ám chiêu nhiếp hồn thuật, nhưng vẫn không tỉnh lại, có thể thấy được Bạch Ngọc Đường tâm chí ương ngạnh.

Bạch Ngọc Đường lại cười, nâng tay hắn cùng Thiên Thiên nắm cùng một chỗ nâng lên, nhẹ nhàng buông ra, mọi người vừa thấy đều cả kinh, chỉ thấy trong tay hai người, đều là máu, lòng bàn tay bị cạnh của máy tín hiệu khí đâm bị thương không nhẹ.

Cẩn thận giúp Thiên Thiên đổ thuốc trị thương vào trong lòng bàn tay, băng bó hảo, Bạch Ngọc Đường thấp giọng nói: “Cám ơn hắn mới đúng.”

Vừa nói, vừa kéo vẻ mặt đắc ý của Thiên Thiên lại gần, ở trên trán cậu hôn một cái, “Ngươi thật sự là phúc tinh.”

Hết chương 18.

Thánh đấu sĩ, còn gọi là Áo giáp vàng, là tên 1 bộ phim hoạt hình

áo giáp vàng

Categories: Thất ngũ kì án lục | 5 phản hồi

Điều hướng bài viết

5 thoughts on “Thất ngũ kì án lục – Chương 18

  1. Thanh dau si trong anh suat qua /chay dai/

  2. Jane's Nguyễn

    Miu Miu mỗi ngày chỉ post một chương thui hả hay là mỗi bộ một chương

  3. Pingback: Thất Ngũ Kì Án Lục – Nhĩ Nhã | Miêu nữ đại nhân

♥ Mỹ nhân ~ nói lời tâm tình nào ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: