Thất ngũ kì án lục – Chương 19


1376596_569131999821480_1308106927_n

Chương 19: Nội thất.

Mọi người há to miệng, đồng thời, Thiên Thiên biến thành máy hơi nước, mặt đỏ tai hồng, đỉnh đầu còn có khói trắng bay ra.

“Ai…… Kỳ quái a!” Ô Nhân Kiệt đột nhiên lên tiếng, đánh tan phấn hồng bay đầy trời, “Chúng ta khi nào thì bắt đầu trúng ảo thuật? Nếu hết thảy đều là ảo giác, vết thương trên đùi ta là chuyện gì xảy ra?”

“Ân……” Công Tôn nghĩ nghĩ, nói, “Ta nghĩ, đại khái cái này không phải nhiếp hồn thuật bình thường.”

“Có ý gì?” Triệu Phổ khó hiểu.

“Ô Nhân Kiệt sau khi gặp lại, vừa rồi cùng chúng ta cảm giác rất giống bị lạc, nói cách khác, nếu vừa rồi không tỉnh lại, lúc chúng ta tỉnh lại, phỏng chừng cũng là ở một địa phương khác.”

“Một thời không khác?” Thiên Thiên nghĩ nghĩ, gật gật đầu, “Ta hiểu được, chỗ kia trên bản đồ, một mảnh khu vực không phải chỗ trống sao?”

Tất cả mọi người gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

“Có phải địa phương này căn bản không tồn tại, cho chúng ta vị trí không gian bên trong, cho nên chúng ta ở trong này trải qua hết thảy sự tình, đối với triều Tống, mộ Hung Nô Vương mà nói là chỗ trống.

Sau đó, lại phối hợp nhiếp hồn thuật, làm cho chúng ta ý thức mơ hồ! Nếu vừa rồi chúng ta cứ như vậy trầm luân, sẽ thật sự biến đến một không gian khác, tựa như Ô Nhân Kiệt vậy.

Nói cách khác, ở không gian này gặp chuyện, tựa như chúng ta vừa rồi thấy nhân ngư a, lang a gì đó, đều trở thành sự thật.”

Thiên Thiên lầm nhẩm nói một đống lớn, càng nói càng kích động, “Đây là cái gọi không gian tồn tại thì sự kiện tồn tại, không gian không tồn tại, hết thảy cũng không tồn tại…… Nơi này tựa như một cái hắc động thật lớn, chúng ta không phải đi vào ảo giác mà là đi vào một không gian khác!”

Nói xong, nhìn mọi người, “Các ngươi cảm thấy sao?”

Mấy người đều cau mày nhìn Thiên Thiên, chờ cậu nói xong, đồng thời lắc đầu, đồng loạt trả lời – “Không rõ!”

Thiên Thiên buồn bực, tâm nói, cùng cổ nhân câu thông ‘thời gian cùng không gian’ xác thực có chút khó khăn, tuy rằng chính cậu cũng có một chút hồ đồ, đang muốn cố gắng lần nữa, đỉnh đầu đột nhiên truyền đến một tiếng nổ “Oanh……”

Lập tức, toàn bộ không gian đều động lên, phía trên có đá vụn lăn xuống, bốn vách tường cũng xuất hiện cái khe.

“Sao lại thế này? Động đất?” Thiên Thiên phản ứng thứ nhất chính là tìm cánh cửa……

Bạch Ngọc Đường đem cậu kéo đến bên người, đánh bay hòn đá rơi xuống đỉnh đầu, âm thanh lạnh lùng nói: “Không phải địa chấn.”

“Đó là cái gì?” Thiên Thiên khó hiểu, nghĩ rằng, cũng đúng, động đất hẳn là không có tiếng nổ vừa rồi a.

“Thuốc nổ!” Triệu Phổ không nhanh không chậm nói, “Cùng loại với lôi hỏa.”

“Hơn nữa số lượng không ít!” Hàn Chương quỳ rạp trên mặt đất cảm nhận một chút phương hướng, “Là từ mặt trên.”

“Mặt trên……” Bạch Ngọc Đường nhăn lại mi, “Tây Hạ?”

“Hẳn là Lí Nguyên Hạo.” Triệu Phổ cười lạnh, “Chúng ta giúp hắn đem chướng ngại bình định, hắn tự nhiên là mang theo đại đội nhân mã tiến vào, nhưng lại sốt ruột, bằng không nếu để cho đại ca hắn thấy Thi Trục trước, hắn có thể gặp phiền phức!”

“Vậy hắn dùng thuốc nổ làm gì?” Thiên Thiên lắc đầu, “Tiểu tử này là ngu ngốc sao? Không biết loại kết cấu trong động này không thể nổ a?! Nếu bị nổ hỏng rồi, toàn bộ núi đều có khả năng sập xuống.”

“Hắn là ở ngoài cho nổ, hơn nữa là từ trên xuống.” Hàn Chương ngẩng đầu nhìn đỉnh, nói: “Hẳn là tìm người trực tiếp đào vào, gặp được núi đá lớn không thể đào liền cho nổ tung!”

“Ta khinh, vậy đào bao lâu a?” Thiên Thiên cảm thán, “Hơn nữa phương hướng thì sao?”

“Ta hiểu được!” Triệu Phổ đột nhiên nói, “Vừa rồi chúng ta đại chiến đằng xà, đã đem chuyên trụ Loạn táng hố chém hết, nói không chừng trên núi xuất hiện dị trạng, xuất hiện linh tinh gì đó!”

“Hẳn là như vậy……” Hàn Chương bổ sung, “Tìm cao thủ nghe huyệt mộ nằm úp sấp nghe, đều có thể biết phía dưới có không gian thật lớn, hơn nữa đang kịch liệt đánh nhau.”

“Bọn họ hiện tại đến nơi đó?” Bạch Ngọc Đường hỏi Hàn Chương.

“Cách vách tường Loạn táng hố không đến mười thước!” Hàn Chương ghé vào trên thạch bích tinh tế nghe, sau lại đó nói, “Người đào động phỏng chừng là cao thủ nghe huyệt động, bọn họ cải biến phương hướng!”

“Thay đổi phương hướng?” Tử Ảnh cảm thấy thần kỳ, “Có khả năng sao?”

“Có!” Hàn Chương gật đầu, “Chỉ cần đến huyệt động trong vòng mười thước, là cao thủ nghe huyệt động, có thể phân rõ ra phía dưới có không gian lớn nhỏ ra sao, cùng với có người hoạt động hay không!”

“Bọn họ hẳn là sẽ trực tiếp đến nơi đây!” Bạch Ngọc Đường nhìn Triệu Phổ, “Việc này không nên chậm trễ, vẫn là trước tiên tiến nội thất, lâu thì sinh biến!”

Mọi người gật đầu, cùng nhau hướng nội thất chạy tới.

Sau khi đi qua thông đạo nội thất, ở cuối cũng không giống thông đạo ban đầu mở ra, trước mặt mọi người, xuất hiện một cửa đá màu đen thật lớn.

Thiên Thiên ngăn lại mọi người, đối mọi người nói: “Cho ta ba giây!”

Mọi người cũng không biết ba giây là khái niệm gì, Bạch Ngọc Đường nhưng thật ra biết, bởi vì trước kia Thiên Thiên lấy tay biểu thị cho hắn xem, biết ba giây là trong nháy mắt.

Thiên Thiên đi đến trước đại môn, lẩm bẩm: “Ta thật lâu trước kia đã nghĩ làm chuyện này!”

Mọi người càng thêm hồ nghi.

Chỉ thấy Thiên Thiên hít sâu một hơi, ngẩng mặt, kêu: “Vừng ơi mở ra!”

Kêu xong, vẻ mặt thỏa mãn, chạy về bên người Bạch Ngọc Đường.

Tất cả mọi người đã muốn quen Thiên Thiên thoát tuyến, cũng không truy cứu cậu lần này lại đùa giỡn cái gì.

“Nơi này có ao tào!” Công Tôn chỉ vào một cái lục giác hình ao tào cạnh cửa trên tường nói: “Nhìn hình dạng giống Thánh Mẫu Lệnh.”

“Thánh Mẫu Lệnh là chìa khóa.” Bạch Ngọc Đường lấy Thánh Mẫu Lệnh, dựa theo trên bản đồ, lệnh bài bỏ vào ao tào, sau đó nhẹ nhàng mà quẹo phải ba bước, cửa liền “Ca tháp” một tiếng, lại quẹo trái năm bước, lại “Ca tháp” một tiếng.

Nhẹ nhàng thở ra một hơi, Bạch Ngọc Đường đối mọi người nhẹ nhàng khoát tay áo, như là muốn mọi người hướng hai bên tản ra, sau đó hắn đè lại Thánh Mẫu Lệnh, xoay theo chiều kim đồng hồ, xoay một vòng.

“Xuy……” một tiếng, cửa chấn động một chút……

Sau đó, cửa đá thật dày kia “Ca ca ca” vang lên, chậm rãi hướng về phía trước.

Lúc này, từ chỗ kim giáp võ sĩ, truyền đến một trận nổ, truyền đến tai mọi người.

Mọi người nhìn nhau liếc mắt một cái, Bạch Ngọc Đường ý bảo mọi người đi vào trước, cuối cùng, hắn gỡ Thánh Mẫu Lệnh trên tường xuống, cùng mọi người vào, sau khi vào cửa, lúc này, cửa đá thật lớn cũng chậm rãi hạ xuống.

Ngoài cửa nháy mắt tiếng động đều không có.

Hàn Chương đánh một chút lên thạch bích, “Cửa này là kim cương, lôi hỏa đạn nổ không được, đào cũng không được, xem ra bọn họ đành phải cho nổ tứ phía, vậy ít nhất phải phí một phen trắc trở.”

Mọi người gật đầu, lúc này mới bắt đầu quan sát hoàn cảnh bốn phía, vừa thấy, đều ngây ngẩn cả người.

Thiên Thiên dụi mắt, lại nhìn nhìn, phát hiện bọn họ hiện tại đang đứng trong một tòa cung điện tráng lệ, tối thần kỳ là – cung điện này, cột là vàng ròng, mặt đất lát bạc, cầu là ngọc thạch, cây cối là phỉ thúy mã não, ngay cả sông đều là trân châu……

Toàn bộ giống như hoa viên trong cung điện, thế nhưng đều là dùng bảo vật tạo thành.

Ô Nhân Kiệt nuốt nước miếng, “Wow, năm đó nếu không bị ảo thuật mê tâm trí, gia gia đã sớm phát tài!”

Đang nói, Thiên Thiên đột nhiên hung hăng nhéo tay hắn.

“Tê ~~” Ô Nhân Kiệt bị đau, xoa chỗ bị nhéo nhìn Cảnh Thiên, “Ngươi làm gì?”

Thiên Thiên nháy mắt mấy cái, nhẹ nhàng thở ra nói: “Đau nha? Vậy không phải ảo giác!”

Ô Nhân Kiệt khóe miệng rút vài cái gân, tâm nói, ngươi là cái tiểu bại hoại, sao người không nhéo chính ngươi, lấy ta đây làm thí nghiệm?!

Nhưng khi xoay mặt thấy Bạch Ngọc Đường mắt lạnh nhìn hắn, tâm nói – vẫn là quên đi.

Mọi người đang sợ hãi than thở cung điện này quá phú quý, lúc này, xa xa đột nhiên bóng trắng chợt lóe.

Thiên Thiên mắt sắc, liếc mắt một cái liền nhìn thấy là Diệp Thiếu Ly phía trước thần thần bí bí, hắn sao lại ở chỗ này? Quái!

Bạch Ngọc Đường cùng Triệu Phổ không nói hai lời liền đuổi theo, cậu cũng nhanh chóng đuổi theo, Ô Nhân Kiệt xa xa ở phía sau kêu, “Này, ta đối thi thể kia cũng không hứng thú, các ngươi mang đi đi, chờ phía sau gặp lại a!”

Nói xong, lấy ra vài cái túi to tùy thân mang theo, bắt đầu chọn bảo bối tốt bỏ vào.

Mọi người cũng mặc kệ hắn, đều đuổi theo Diệp Thiếu Ly.

Mặc dù bảo vật chồng chất hoa viên, nhưng toàn bộ nội thất khí phú quý cũng không có chút suy yếu bớt, bọn họ xuyên qua hành lang gấp khúc, tiểu kiều lưu thủy, cơ hồ tất cả mọi nơi, đều là tường vàng đất bạc, ngói ngọc cột bảo.

Thiên Thiên không khỏi cảm thán, phải làm bao nhiêu chuyện xấu, mới có được nhiều như vậy tài phú a.

Nội thất này hiển nhiên chính là cuộc sống hằng ngày của Hung Nô Vương, hành lang gấp khúc có một tòa phòng xá, thậm chí còn có la ngựa bằng vàng ngọc.

Cuối cùng, trước mắt xuất hiện một tòa cung điện thật lớn, bố trí bên trong cùng loại ngự thư phòng dành cho hoàng đế, có long án long ỷ, trên long ỷ, ngồi một người, đúng là Diệp Thiếu Ly.

Diệp Thiếu Ly lúc này làm cho người ta cảm giác quỷ dị dị thường, hắn không phải hảo hảo mà ngồi, mà là ngồi xổm trên long ỷ, trừng một đôi mắt to, không có hảo ý nhìn mấy người đi vào cửa cười.

Thiên Thiên bị hắn cười đến tóc gáy đều dựng thẳng lên, chỉ thấy hắn xanh cả mặt, môi đều tím tái…… Hơn nữa, tay đặt ở trên long án, mười móng tay đều đen thùi.

“Hắn không phải người!” Công Tôn cúi đầu nói, “Là thi hầu.”

“Thi hầu?” Thiên Thiên liền cảm thấy thanh âm chính mình run rẩy, xác thực, Diệp Thiếu Ly hành động có chút giống hầu tử, nhìn vẻ mặt hắn ngồi kia, thế nhưng, hầu tử rất đáng yêu, sao lại ở trước chữ hầu thêm chữ “Thi” a?!

“Thi hầu…… Là thời điểm người chết, đụng phải khí cầm thú, mới có thể biến thành!” Công Tôn thấp giọng nói, “Bình thường, người sau khi chết nếu bị miêu cẩu va chạm, cũng rất dễ dàng xác chết vùng dậy! Nhất là hắc miêu.”

Tất cả mọi người gật đầu, nghe Công Tôn tiếp tục giảng giải, Thiên Thiên thì làm giãy giụa cuối cùng, trong lòng mặc niệm: “Là sinh vật điện a sinh vật điện, không phải xác chết vùng dậy a!”

“Còn có một loại tình huống, chính là kỳ thật không chết, chỉ bị thương, hình thành trạng thái ngất, sau đó, cố tình đụng phải khí động vật, trá thi, sau đó không lâu người lại sống trở về, như vậy là một nửa người, một nửa thi, hành động sẽ rất giống hầu tử, cho nên kêu thi hầu!”

Công Tôn nhỏ giọng nói, “Tương truyền thi hầu sẽ giữ lại ý muốn cuối cùng khi còn sống của con người, xem ra Diệp Thiếu Ly này sinh tiền tối nghĩ là làm hoàng đế, cùng không cho chúng ta thuận lợi tiến vào.”

“Vậy……” Thiên Thiên hỏi Công Tôn, “Hắn hiện tại đến tột cùng là sống, hay là chết?”

“Khó lường rồi!” Thiên Thiên vừa nói xong, chợt nghe ngoài cửa truyền đến tiếng Ô Nhân Kiệt thét to.

Mọi người quay đầu, chỉ thấy hắn khiêng hai gói to căng phồng, đầu đầy mồ hôi tiến vào, hô to: “Đến rồi, vào rồi!”

Nguyên bản Diệp Thiếu Ly ở trên long ỷ đột nhiên chợt lóe thân, nhảy xuống long ỷ, chạy tới phía sau điện.

Lúc này, chợt nghe ngoài phòng truyền đến một trận cười: “Bạch huynh, Triệu huynh, thực hảo thủ đoạn, sao lại lông tóc vô thương vào nơi này được vậy?”

Nói xong, mười người từ hành lang gấp khúc đi đến, cầm đầu, là một thân hoa phục, thong dong tự tại Lí Nguyên Hạo.

Phía sau hắn theo mười mấy người, có Thánh Mẫu Nương Nương lúc trước gặp qua, vài cái lạt ma chưa từng gặp qua, một lão nhân cùng Hắc Thứ không sai biệt lắm, nhưng màu quần áo không giống.

lạt ma: nhà tu Tây Tạng.

Còn có một quái nhân một thân hắc y, ngồi bên người hắn có một động vật, hai chân trước thực ngắn, nhưng móng vuốt lại giống như đinh sắt thật dài.

Thiên Thiên cảm thấy nó giống như là trảo li trên Thế giới động vật, nhưng lại to bằng con người, hơn nữa thực béo, hiển nhiên là dùng nó đào động, khó trách lại nhanh như vậy.

Lí Nguyên Hạo từng cái đánh giá người trước mắt, tầm mắt khi ở trên người Thiên Thiên, dừng lại.

Thiên Thiên là lần đầu tiên thấy Lí Nguyên Hạo, lần trước khi qua Lương thành, cũng không có nhìn thấy người thật.

Làm cho Thiên Thiên tối giật mình là, Lí Nguyên Hạo này tuổi trẻ a, nhưng trên mặt có vài phần ngạo mạn, hơn nữa, không có soái bằng Tiểu Bạch, ân……

Đại khái là chính mình đối vĩ nhân yêu cầu rất cao đi.

Lí Nguyên Hạo trên mặt thần sắc biến hóa mấy bận, đột nhiên nở nụ cười, “Như vậy rất tốt, như vậy rất tốt!”

Bạch Ngọc Đường nhăn lại mi, đem Thiên Thiên còn ngốc hồ hồ đứng bình luận vĩ nhân kéo đến phía sau.

Lí Nguyên Hạo cười, nhìn Bạch Ngọc Đường nói: “Ngươi nhất định cũng hiểu được như vậy rất tốt, đúng không?”

Bạch Ngọc Đường sắc mặt không tốt, mắt lạnh nhìn Lí Nguyên Hạo, “Ngươi có chút quá mức tự tin.”

“Hừ…… Ta Lí Nguyên Hạo muốn, hôm nay đều ở trong này.” Lí Nguyên Hạo nở nụ cười, “Hơn nữa, ta nắm chắc đem thứ ta muốn đều tới tay, tự nhiên là sẽ tự tin!”

Khi nói chuyện, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm Thiên Thiên phía sau Bạch Ngọc Đường .

Hết chương 19.

Categories: Thất ngũ kì án lục | 3 phản hồi

Điều hướng bài viết

3 thoughts on “Thất ngũ kì án lục – Chương 19

  1. Ghet ghe nha

    Cuoi tuan vui ve nha chu nha.thx

  2. cảm giác bé Thiên Thiên gần như là vạn nhân mê thụ, sao đi đâu cũng đụng người muốn hốt em nó thế này =))
    chẹp chẹp cái cung điện thực cmn xa hoa, cho ta 1 góc vườn là đủ rồi huhuhu, sao mơ cũng không bao giờ thấy cả thế này

  3. Pingback: Thất Ngũ Kì Án Lục – Nhĩ Nhã | Miêu nữ đại nhân

♥ Mỹ nhân ~ nói lời tâm tình nào ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: