Thất ngũ kì án lục – Chương 21


Chương 21: Bạch Ngọc Đường

Mười năm, nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn.

Nhân sinh của Thiên Thiên, cho tới bây giờ đã trải qua hai cái mười năm.

Cái 10 năm đầu tiên, cậu biết cuộc sống thật sự hạnh phúc, bởi vì tất cả mọi người nói với cậu, cậu có ba mẹ rất giỏi, bọn họ rất thương yêu cậu.

Thế nhưng, Thiên Thiên có thể nhớ kỹ về hạnh phúc đó thì lại rất mơ hồ, rõ ràng nhất, thật ra là lễ tang đến thật nhiều người.

Các cảnh sát quen biết trong đại viện này trước kia đã gặp mặt, lại kêu thúc thúc a di đều đến đây, mỗi người đều đối cậu thực thân thiết, trong mắt tràn đầy đồng tình.

Nhưng Thiên Thiên cũng không có bởi vì chút cảm giác đó mà sống khá giả một chút.

Đoạn thời gian kia, cậu cả đêm đều ngủ không được, lúc đó cậu thường xuyên ngủ đến nửa đêm liền tỉnh, chạy tới phòng ba mẹ nhìn xem, nói không chừng hết thảy đều chỉ là mình đang nằm mộng, ba mẹ vẫn hảo hảo ngủ ở trong phòng.

Lại qua một đoạn thời gian nữa, cậu bắt đầu mất ngủ, đối với thanh âm đều thực mẫn cảm, rất sợ bỏ qua thanh âm mở cửa khi bọn họ trở về……

Trạng thái như vậy vẫn duy trì thật lâu, cha nuôi dẫn cậu đi gặp bác sĩ tâm lý, bác sĩ nói cậu ở một mình rất tịch mịch, vì thế cha nuôi quyết định đem cậu về nhà mình, nhưng Thiên Thiên không muốn, đưa đến kí túc xá trong trường, Thiên Thiên lại vụng trộm chạy về nhà.

Thói quen cùng kiên trì của con người, có đôi khi thật là một loại chấp niệm gì đó, có một số việc rõ ràng biết không thể vãn hồi, nhưng trong lòng vẫn là sẽ nhớ, hy vọng sẽ phát sinh kỳ tích, con người không phải hoàn toàn lý tính.

Sau đó, bà ngoại Chí Linh qua đời, Thiên Thiên đi tham dự lễ tang, lại phát hiện Chí Linh cùng cha nuôi đều không phải thực thương tâm, sau đó cũng không phải rất tưởng niệm bà.

Điều này làm cho Thiên Thiên thập phần khó hiểu, là vì trưởng thành sẽ không tưởng niệm, hay là bởi vì nguyên nhân khác, vì thế cậu liền hỏi cha nuôi vấn đề này.

Cha nuôi nghĩ nghĩ, nói:

“Mỗi người chúng ta có sinh mệnh không giống nhau, mất đi, mức độ thương tâm cũng sẽ không giống nhau.

Lúc con còn nhỏ, cái gì cũng phải có cha mẹ làm, con cần bọn họ chiếu cố cùng làm bạn, cho nên khi họ mất đi sẽ cảm thấy không quen.

Nhưng sau khi con lớn lên, sẽ có nhiều việc phân tán lực chú ý của chính mình, như là sự nghiệp, tình yêu……

Nếu con người còn có một đam mê hoặc là sở trường đặc biệt, có thể trở nên càng thêm độc lập, lại có lý tưởng cùng mục tiêu…… Mấy cái đó đều có thể giảm bớt rất nhiều thống khổ của chúng ta.”

Thiên Thiên cái hiểu cái không, sau đó cậu thường xuyên đối chính mình nói, sau khi lớn lên, sẽ đi.

Cho nên, Thiên Thiên sau mười năm đầu tiên, cậu đều cố gắng trưởng thành.

Cậu không có sự nghiệp nhưng có học nghiệp, không có tình yêu nhưng có hữu tình, cho nên, cuộc sống dần dần bắt đầu không có thống khổ nữa.

Thế nhưng, Thiên Thiên vẫn muốn tìm một cái đam mê hoặc là bồi dưỡng một cái sở trường, nhưng thứ kia tựa hồ so với học nghiệp cùng hữu tình càng thêm khó khăn, lý tưởng cùng mục tiêu, lại xa xôi không thể thành.

Sau đó Thiên Thiên mới hiểu được, không phải chính mình không có lý tưởng hoặc là mục tiêu, mà là trong lòng cậu vẫn có một bí ẩn phức tạp nhiều năm, cái tâm sự này vẫn tồn tại trong lòng cậu, làm cậu không thể suy nghĩ chuyện khác.

Tái nghĩ lại, Thiên Thiên không khỏi giật mình, cái tâm sự này không ngừng khiến cậu chuyên chú đến người nhà mình, thẩm thấu đến từng chi tiết.

Thiên Thiên cậu đều thực vui vẻ, bởi vì nếu không vui, cậu không thể chuyên tâm, không thể vui vẻ làm việc, giống như là một loại tác dụng phụ của thuốc, làm cho cậu có khả năng tiếp tục cuộc sống, nếu tước đoạt đi chuyên chú của cậu đối với người nhà, cái loại cảm giác này, giống như là trong lòng bị đâm một cây kim, biện pháp trị tận gốc duy nhất, chính là đem nó nhổ ra.

Sau khi có ý nghĩ như vậy, Thiên Thiên lại đột nhiên cảm thấy sự tình trở nên đơn giản rất nhiều, chính mình không cần lại đeo trên lưng cái gì, bởi vì cậu đã quyết định lý tưởng cùng mục tiêu là muốn tra ra nguyên nhân cha mẹ tử vong, vì thế, cậu ngược lại có thể tĩnh tâm học tập cùng làm việc……

Sau đó, Thiên Thiên liền hiểu được – cái gọi là lý tưởng cùng mục tiêu, tác dụng lớn nhất là có thể làm cho người ta đem lòng yên tĩnh xuống, chuyên chú cho cuộc sống của chính mình, không hơn.

Thiên Thiên từng đọc qua một quyển sách, trong sách cô gái nhỏ hỏi mẹ nàng, “Mẹ hy vọng con trở thành loại người nào?”

Mẹ cô gái nhỏ trả lời, “Mẹ chỉ hy vọng con trở thành chính mình.”

Thiên Thiên vẫn không thể lý giải, một người vô luận sống ra sao, tất nhiên đều là chính mình, còn có thể sống thành người khác sao?

Sau đó cậu mới biết được, một khi không thể toàn tâm toàn ý làm chính mình, cũng chỉ có thể làm người khác, làm như vậy ngươi đã trải qua một phần ba nhân sinh trong đời, nhưng ngươi lại mất đi một phần ba nhân sinh của mình, bởi vì một phần ba của ngươi dùng để nghỉ ngơi, một phần ba cuối cùng, ngươi dùng để lớn lên và chết đi.

Vừa đến nơi đây, khi đầu tiên thấy Bạch Ngọc Đường, Thiên Thiên liền xác định: Bạch Ngọc Đường và cậu là cùng một loại người, bởi vì tâm sự mà không thể bước tiếp.

Giống như chính mình, Bạch Ngọc Đường càng thêm bất hạnh một chút, bởi vì với hắn mà nói, Triển Chiêu chết, đã thành tâm sự vĩnh viễn hắn không thể giải quyết……

Chuyện này cũng khiến cho nhân sinh Bạch Ngọc Đường dừng lại.

Đối với một người nhân sinh đã muốn dừng lại mà nói, khoái hoạt cùng thời gian, đều không có ý nghĩa gì.

Thiên Thiên biết làm sao để cứu người như vậy, bởi vì cậu năm đó chính là như vậy cứu chính mình. Bạch Ngọc Đường cũng đủ thông minh, chỉ cần cho hắn hy vọng, hắn có thể sống lại.

Quả nhiên, Thiên Thiên phát giác nam nhân giống như thần này, càng ngày càng nhiều chân thật, càng ngày càng nhiều sống động.

Một người có mục tiêu đơn giản, hắn sẽ nhanh chóng trưởng thành; một người trưởng thành có tình yêu, đoạn nhân sinh người này sẽ trở nên hoàn mỹ, một người hoàn mỹ còn có sở trường đặt biệt, như vậy, người kia sẽ trở nên thực truyền kỳ.

Ba chữ Bạch Ngọc Đường này chính là hoàn mỹ cùng truyền kỳ chính là ví dụ tốt nhất, Thiên Thiên cho rằng, người giống như Bạch Ngọc Đường, sẽ có rất nhiều người oán hận, bởi vì hắn vừa mới nhấc tay tùy ý làm gì đó sẽ có thành tựu, mà có khi vài người phấn đấu cả đời đều rất khó đạt được, trong đó tối vượt trội, võ nghệ hắn.

Thiên Thiên nhớ rõ chính mình từng có một bạn học, phi thường am hiểu khiêu vũ, nguyên bản, Thiên Thiên đối với văn nghệ linh tinh gì đó cũng không có hứng thú quá lớn, thế nhưng, ở một lần kỷ niệm ngày thành lập trường ngẫu nhiên xem qua hắn khiêu vũ, liền cảm giác chính mình bị hấp dẫn thật sâu.

Không có biện pháp, có vài người chính là như vậy, trời sinh ra liền mang theo một loại số mệnh, giống như ngươi đi vào nhân thế, đi hết cả đời, vì số mệnh này, là người trời sinh sẽ khiêu vũ, có vài người trời sinh sẽ hội họa, mà Bạch Ngọc Đường, lại là trời sinh nên dùng đao, loại tồn tại này bất luận kẻ nào đều không thể lảng tránh.

Đứng ở trước mắt Bạch Ngọc Đường là vài cái võ lâm cao thủ Tây Hạ, tự nhiên cũng hoàn toàn cảm giác được điểm này, mấy người nhìn nhau liếc mắt một cái, ánh mắt đồng loạt dừng ở trên người Huyền Thiết Lão Nhân. Nơi này lão có bối phận tối cao, công phu cũng tốt nhất.

Huyền Thiết Lão Nhân đối mọi người phía sau nhẹ nhàng khoát tay chặn lại, tay cầm Huyền Thiết Thứ, cười lạnh một tiếng: “Vậy lão phu trước đến lĩnh giáo!”

Nói xong, rút kiếm, thế nhưng……

Thiên Thiên lúc trước đã thấy Bạch Ngọc Đường cùng người đối chiêu, cơ bản đều là người khác đánh tới trước mắt, hắn mới rút đao đánh trả, hôm nay cũng không giống vậy, chỉ thấy Huyền Thiết Lão Nhân vừa rút ra kiếm, chiêu thức còn chưa có triển khai, Bạch Ngọc Đường liền bóng người nhoáng lên một cái, nhanh chóng xuất hiện trước mắt Huyền Thiết Lão Nhân.

Tốc độ di chuyển đặc biệt nhanh, hình như chỗ hắn đứng vừa rồi, vẫn còn giữ bóng dáng của hắn, Thiên Thiên biết, loại khinh công này của Bạch Ngọc Đường là độc môn tuyệt học – Như Ảnh Tùy Hình.

Như Ảnh Tùy Hình = như bóng với hình.

Huyền Thiết Lão Nhân hiển nhiên thật không ngờ Bạch Ngọc Đường lại chủ động như vậy, hơn nữa động tác hắn quá nhanh, cơ hồ là nháy mắt đi đến trước mắt, bản năng lắp bắp kinh hãi, nhanh chóng lui ra phía sau, lại thấy Bạch Ngọc Đường khóe miệng hơi cười, trước mắt bóng người nhoáng lên một cái…… Lại tiêu thất.

Huyền Thiết Lão Nhân tung hoành giang hồ cũng có hơn ba mươi năm, thấy không rõ chiêu thức đối thủ, đây thật đúng là một vấn đề lớn, vốn là, dựa theo tâm tư của ông, Bạch Ngọc Đường cũng chỉ là tiểu tử hơn hai mươi tuổi, cho dù hắn là vừa từ trong bụng mẹ mà bắt đầu luyện, cũng bất quá hai mươi mấy năm công lực, có thiên phú thì tốt, là người trẻ tuổi nhân tài kiệt xuất, nhưng nội lực có hạn, tái lợi hại thì có lợi hại chỗ nào?

Bởi vậy, ông cảm thấy chính mình hẳn là nắm chắc đánh thắng hắn, bất quá, vừa giao thủ, trong lòng thế nhưng run lên, nội lực Bạch Ngọc Đường, sâu không lường được.

Luận võ giao thủ, không sợ đối thủ lợi hại, nhưng phải biết rằng đối thủ lợi hại tới trình độ nào, như vậy chính mình mới nghĩ ra phương pháp ứng chiến. Kiêng kị nhất chính là lúc giao thủ, như thế nào cũng nhìn không ra cao thấp của đối thủ, hoàn toàn không có cách nào đánh giá năng lực của hắn, vậy nhất định là đánh không lại.

Mấy người Tây Hạ lại hút một ngụm khí lạnh, bọn họ nguyên bản muốn nhìn Huyền Thiết Lão Nhân cùng Bạch Ngọc Đường đánh trên dưới một trăm chiêu, tốt nhất là bọn họ có thể lý giải chút võ công của Bạch Ngọc Đường, cùng lắm thì cùng tiến lên, nhưng nói thật, ngay từ đầu những người này cũng không có đem Bạch Ngọc Đường để vào mắt.

Vốn là, Bạch Ngọc Đường thuộc loại nhân vật tuấn phẩm, bộ dạng cực mĩ mà ngày thường lại ít lời thiếu ngữ, nếu không cầm kiếm mà thay bằng cầm quạt, đem hắn bỏ trong đám công tử văn sinh, người thường thật đúng là nhìn không ra hắn là người luyện võ.

Bởi vậy, hôm nay mấy người cao thủ Tây Hạ này đều là tự tin tràn đầy, nhưng sau khi nhìn thấy khinh công của Bạch Ngọc Đường, bắt đầu dao động, xem ra trên đời này không có người nào có thể dựa vào hư danh sống cả đời, vẫn là có thực tài.

“Ngươi tốt nhất cẩn thận một chút.” Huyền Thiết Lão Nhân đang giương mắt tìm kiếm tung tích Bạch Ngọc Đường, phía sau lại đột nhiên vang lên thanh âm người nọ, nhanh chóng quay đầu đầu, chỉ thấy hàn quang ánh lên, miệng hơi nhếch, đôi môi khẽ mở, mỉm cười nhắc nhở, “Sẽ chết.”

Đi cùng lời nói, máu bắn ra, Huyền Thiết Lão Nhân cho dù tránh né, nhưng trước ngực vẫn là lập tức xuất hiện một đạo vết máu, theo bả vai xuống xương sườn……

Mà Bạch Ngọc Đường vẫn như cũ không thấy bóng dáng, một đệ tử Huyền Thiết Môn mặc áo xanh, đột nhiên cảm thấy phía sau tựa hồ vốn trống rỗng lại nhiều thêm một đạo hàn khí, kinh hãi quay đầu, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường đang đứng ở phía sau hắn.

“Nha……” Tên đệ tử kia cả kinh hô to một tiếng, lui xuống vài bước.

Mấy đệ tử Huyền Thiết Môn khác cũng đều theo bản năng thối lui đến một bên, lập tức lại cảm thấy không đúng, đều rút kiếm, làm bộ là muốn vây công.

Thiên Thiên có chút khẩn trương, nhưng cậu đối Bạch Ngọc Đường vẫn là rất tin tưởng, siết chặt quyền, quay đầu đang muốn nhìn Bạch Ngọc Đường làm sao thu thập mấy đệ tử kia, lại thấy Huyền Thiết Lão Nhân nhanh chóng khoát tay chặn lại, quát: “Đều dừng tay!”

Vài cái đồ đệ nguyên bản cũng không tính cùng Bạch Ngọc Đường giao thủ, vừa nghe sư phụ kêu dừng tay, đều nhanh chóng lui về phía sau.

“Lão hủ bản lĩnh không bằng người, cam bái hạ phong, nhưng vài cái đồ đệ của ta đều là vô tội, thỉnh Bạch thiếu hiệp lưu mấy người này một con đường sống.”

“Ngươi là nói, ta có thể giết ngươi, bất quá muốn ta thả đồ đệ của ngươi?” Bạch Ngọc Đường thản nhiên mở miệng.

“Ách……” Huyền Thiết Lão Nhân trên mặt hơi hơi phiếm hồng, Bạch Ngọc Đường biết rõ ý đồ của ông, muốn thả đương nhiên là cùng nhau thả, nếu đem ông lưu lại, mà để cho vài cái đồ đệ chạy, ông thà rằng đem vài cái đồ đệ đều lưu lại, cũng muốn bảo trụ mạng chính mình.

Thiên Thiên cảm thấy lão nhân này thật âm hiểm, nhìn ra không phải người tốt, thả ông ta không biết có thể lặp lại không, đang lo lắng, lại nghe vài cái lạt ma không quá lưu loát Hán ngữ nói:

“Huyền Thiết Lão Nhân không cần lo lắng, cho dù hắn lợi hại cũng chỉ có một mình, chúng ta quần chiến hắn, chưa chắc đánh không thắng.”

Huyền Thiết Lão Nhân âm thầm kêu khổ, tâm nói, mấy thối lạt ma không kiến thức, cũng không nhìn xem vừa rồi Bạch Ngọc Đường năng lực thế nào, căn bản là không phải bọn họ vài người thì có thể giải quyết, cứ như vậy đi xuống chỉ có thể toàn bộ chôn trong huyệt mộ không thấy nhật nguyệt.

Lúc này, Thiên Thiên chợt nghe bên người Hàn Chương nói: “Lão Ngũ, thả cọp về núi lưu hậu hoạn.”

Thiên Thiên giật mình, Hàn Chương ý tứ không phải là làm cho Bạch Ngọc Đường đem bọn họ toàn giết? Tuy rằng không đáng trách gì, nhưng Thiên Thiên đối giết người vẫn là có chút không thể nhận, cậu cũng thừa nhận vài người này không phải người tốt, nhưng đuổi tận giết tuyệt thì có chút……

Đang lúc Thiên Thiên miên man suy nghĩ, ba cái lạt ma kia đã muốn vung tay áo lên, từ trong tay áo bay ra mấy đoạn Huyền Thiết Liên Tử, vừa rút ra, chỉ thấy trước mắt hàn quang xẹt qua……

Liên Tử = dây xích.

“A……” Ba cái lạt ma đồng thời kinh hô lên, chỉ thấy trên cổ ba người đều nhiều hơn một cây châm tinh tế, huyết hơi hơi chảy ra một ít, nhưng bị thương cực nhỏ, còn chưa có chết.

Bạch Ngọc Đường tiêu sái cười, nói: “Không muốn chết có thể đi, nếu trở về thật sự là hổ, cũng không sai.”

Thiên Thiên ngơ ngác nhìn, vừa rồi trong nháy mắt kia, cậu thật đúng là nghĩ đến Bạch Ngọc Đường sẽ xử lý bọn họ, không nghĩ tới liền thả như vậy, mấu chốt là – thả người còn có khí thế như thế.

Hàn Chương mỉm cười, nhẹ nhàng lắc đầu, nói khẽ với Thiên Thiên nói: “Ngươi thật giỏi a, đây mới là chân chính Bạch Ngọc Đường, đánh mất đã lâu, rốt cục được ngươi tìm trở về.”

Thiên Thiên nháy mắt mấy cái, đột nhiên nghĩ tới khi vừa gặp mặt, Bạch Ngọc Đường đối cậu nói câu kia – có lẽ có thể đi được xa hơn.

Bất tri bất giác, bọn họ thật sự đã muốn đi rất xa rồi, có lẽ, còn có thể đi xa hơn nữa, vô luận là cậu, hay là Bạch Ngọc Đường.

Hết chương 21.

Categories: Thất ngũ kì án lục | 1 Phản hồi

Điều hướng bài viết

One thought on “Thất ngũ kì án lục – Chương 21

  1. Pingback: Thất Ngũ Kì Án Lục – Nhĩ Nhã | Miêu nữ đại nhân

♥ Mỹ nhân ~ nói lời tâm tình nào ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: