Thất ngũ kì án lục – Chương 22


Chương 22: Trùng trận.

Vài cao thủ Tây Hạ nhìn nhau liếc mắt một cái, thu binh khí, xoay người rời đi.

Trước thư phòng chỉ còn lại có Thiên Thiên, Bạch Ngọc Đường, Hàn Chương, còn có quái nhân hắc y mang theo trảo li.

Hắc y nhân kia đứng tại chỗ có chút không biết làm sao, nhìn xung quanh một chút, đi cũng không được, ở lại cũng không xong.

Bạch Ngọc Đường cũng là không đi khó xử hắn, mà là quay đầu ý bảo Thiên Thiên cùng Hàn Chương nhanh chóng đi vào.

Ba người xoay người, đi vào sau điện.

Đại điện phía sau là một hành lang rất dài rất sâu, không biết là cố ý thiết kế, hay là bởi vì niên đại đã lâu, ngọn đèn ở hành lang thực ảm đạm.

Bạch Ngọc Đường một tay kéo Cảnh Thiên, chậm rãi hướng phía trước đi tới.

Bốn phía im lặng dị thường, Thiên Thiên không khỏi có chút nghi hoặc – vừa rồi Triệu Phổ bọn họ đều đi vào trước, nếu vượt qua Lí Nguyên Hạo, vậy tất nhiên sẽ có một phen tranh đấu mới đúng, sao ngay cả một chút động tĩnh đều không có?

Chính lúc này, Bạch Ngọc Đường dừng bước, kéo Thiên Thiên về phía trước rồi đi vài bước, cùng Hàn Chương trốn sau một tòa núi giả.

Thiên Thiên đang lúc khó hiểu, chợt nghe xa xa có tiếng bước chân.

Tiếng bước chân? Thiên Thiên buồn bực, loại thanh âm này nghe giống như là có một loạt người sắp xếp đội hình, chỉnh tề nghiêm túc đi phía trước.

Thiên Thiên trong đầu xuất hiện tình cảnh khi đi tập huấn quân đội, càng thêm hồ nghi, liền cẩn thận nhìn xung quanh bên ngoài.

Không lâu sau, liền cảm thấy thanh âm càng ngày càng gần, Bạch Ngọc Đường hơi chau mày, tay nhẹ nhàng mà bưng kín miệng Thiên Thiên.

Thiên Thiên sửng sốt, bất mãn quay đầu nhìn hắn.

Bạch Ngọc Đường đối cậu cái ánh mắt, ý bảo Thiên Thiên hướng xa xa xem.

Thiên Thiên cảm thấy thần sắc Bạch Ngọc Đường có chút cổ quái, cũng không nghĩ nhiều, liền theo tầm mắt hắn nhìn qua……

Mới liếc mắt một cái, cậu liền hiểu được Bạch Ngọc Đường vì cái gì che cái miệng của cậu – là sợ cậu kêu to.

Thiên Thiên cũng xác thực không chịu thua kém bị cả kinh thiếu chút nữa đứng lên, nếu không nhờ Bạch Ngọc Đường ôm cái miệng của cậu, cậu khẳng định đã kêu ra tiếng.

Cũng không thể trách Thiên Thiên, kỳ thật cậu vô tâm vô phế, lá gan rất lớn, bình thường không phải dễ dàng bị dọa như vậy, vấn đề là tình cảnh trước mắt có chút không thể tưởng tượng.

Chỉ thấy xa xa đi tới là một đội binh lính mặc khôi giáp kì dị, một đám đều mặc chỉnh tề, nhưng khôi giáp trên người, đều đã muốn rỉ sét.

Mộ Hung Nô Vương là huyệt mộ, huyện mộ bình thường tự nhiên không có người sống, cho nên binh lính kia cũng xác thực không phải người sống – nhưng lại không phải khô lâu hoặc là bạch cốt.

Từ khi vào mộ Hung Nô Vương, thần kinh Thiên Thiên đã thực kiên cường, khô lâu cũng tốt, thây khô cũng thế, cậu đều gặp qua, dị hình, rắn bay, tóm lại mọi thứ không phù hợp Thuyết tiến hoá cậu đều thấy, thế nhưng, trước mắt thật sự rất dọa người.

Chỗ được khôi giáp bao vây, căn bản không phải người, mà là giống như một loại côn trùng.

Có chút giống con kiến, hoặc là bọ ngựa……

Tóm lại là muốn bao nhiêu ghê tởm, có bấy nhiêu ghê tởm, làn da trên người khô khốc màu hoàng lục……

Thiên Thiên hung hăng nhéo một chút cánh tay mình, đau đến nổi da gà, lại ngẩng đầu, chán nản phát hiện trước mắt không phải ảo giác.

Mấy khôi giáp con kiến cao như người kia sau khi đi vài bước, đột nhiên đứng phía trước núi giả Thiên Thiên bọn họ trốn, trên trán chúng nó có râu thật dài, tìm kiếm bốn phía.

Thiên Thiên phát hiện phía sau chúng nó còn có một cái cái đuôi…… Xác thực mà nói thì giống như bụng con muỗi – còn từng đợt run run, phát ra ánh sáng màu lục óng ánh.

“Đom đóm!” Thiên Thiên trong đầu nháy mắt nhảy ra từ này, quay đầu liếc Bạch Ngọc Đường.

Chỉ thấy Bạch Ngọc Đường cũng tựa hồ là nhìn ra chút manh mối, đối Thiên Thiên gật gật đầu.

Lúc này, Thiên Thiên đột nhiên thấy trước mắt rớt xuống một vật gì đó, một sợi bạch ti…… Không nhìn kỹ thật đúng là nhìn không ra.

bạch ti = sợi tơ màu trắng.

Theo bạch ti này chậm rãi ngẩng đầu, Thiên Thiên thấy đỉnh phía trên bọn họ, có một đôi hình tròn màu đỏ, đang phát ra ánh sáng óng ánh……

Thiên Thiên nhẹ nhàng mà dùng cánh tay cọ cọ Bạch Ngọc Đường bên người.

Không cần Thiên Thiên cọ, Bạch Ngọc Đường cùng Hàn Chương cũng đã sớm ngẩng đầu thấy được trên đỉnh đầu có gì đó, chỉ thấy tiểu điểm đỏ này càng ngày càng nhiều, Thiên Thiên nhìn không rõ nó đến tột cùng là cái gì, liền nhu nhu mắt muốn nhìn kỹ……

Lúc này ở phía sau, Bạch Ngọc Đường nhanh chóng ôm Thiên Thiên, một cái xoay người nhảy ra núi giả, Hàn Chương cũng theo sát mà ra, cùng lúc đó, chỗ bọn họ vừa trốn, “Lạch cạch” một tiếng, rớt xuống một thứ màu trắng, mạng nhện.

Trong nháy mắt này, Thiên Thiên rốt cục cũng thấy rõ – vì thế kêu thảm thiết một tiếng: “Con nhện a!”

Nói đi cũng phải nói lại, mỗi người đều có mấy thứ đặc biệt sợ hãi, có người không sợ trời không sợ đất, nhưng lại sợ vật nhỏ.

Thiên Thiên đời này sợ nhất có ba thứ, thấy nó sẽ toàn thân run lên, tay chân như nhũn ra, như là con chuột, như là con sâu có thân mình có thể co duỗi, thứ ba là, cũng chính là sợ nhất, con nhện!

Chỉ cần nghĩ đến tám chân chúng nó, Thiên Thiên nhịn không được ghê tởm, cũng không biết vì cái gì, hôm nay vừa nhấc đầu, chỉ thấy trên đỉnh u ám rậm rạp đầy nhện đen loại lớn, màu đỏ loang loáng chính là đôi mắt con nhện.

Bạch Ngọc Đường cùng Hàn Chương mang theo Thiên Thiên nhảy ra núi giả, đúng là tránh thoát cái lưới con nhện bỏ xuống, nhưng lại bại lộ trước một đám sâu khôi giáp.

Bất quá thú vị là, đám kia sâu tựa hồ ánh mắt không tốt lắm, một đôi râu không ngừng động, như là đang phán đoán phương hướng Thiên Thiên đứng.

Phát giác Thiên Thiên sợ tới như vậy, Bạch Ngọc Đường mới nhớ tới, Thiên Thiên sợ nhất con nhện, nhớ rõ lần đó có một con nhện không biết như thế nào lại bò đến trước mắt cậu, Thiên Thiên cả kinh chạy đi mấy dặm.

Kỳ thật hết thảy chuyện này đều phải quy công cho bạn bè bạn tốt của Thiên Thiên – Khổng Chí Linh.

Người này so với Thiên Thiên lớn hơn 5 tuổi, Thiên Thiên lúc còn rất nhỏ vẫn đi theo hắn.

Năm ấy 8 tuổi, Thiên Thiên đi theo Chí Linh xem đĩa, nhớ rõ lúc ấy Chí Linh mượn phim kinh dị, chiếu ra chính là một người biến thân, chỉ có đầu là người, thân mình lại biến thành con nhện to lớn, nơi nơi ăn thịt người.

Hơn nữa thứ kia bộ dáng lúc ăn thịt người cũng thực thần kỳ, nó trước hết đem miệng cắm vào trong thân thể người, phun ra một loại chất độc, vài giây sau, mọi thứ trong cơ thể người đều bị hòa tan, sau đó nó liền đem mấy thứ hòa tan đều hút đi, người bị hút khô, sẽ chỉ còn lại da hình người.

Thiên Thiên bị lừa đảo xem phim kinh dị rồi sinh ra sợ hãi, từ đó để lại bóng ma, cho nên sau khi lớn lên, mặc dù biết phần lớn con nhện đều ăn muỗi, nhưng khi thấy con nhện vẫn chạy như ma đuổi.

Cậu đến nay đều phỉ nhổ biến thái đạo diễn cùng người viết ra loại kịch bản thối nát này, đương nhiên, tối thống hận vẫn là một mặt xem một mặt uống sữa, biến thái Khổng Chí Linh.

———–

“Tiến vào!”

Lúc này, chỉ thấy phía trước cách đó không xa một cái cửa mở ra, phía sau ló ra cánh tay không cầm đuốc của Triệu Phổ, hắn đối Bạch Ngọc Đường vẫy tay một cái.

Bạch Ngọc Đường ôm Thiên Thiên, cùng Hàn Chương đá bay vài cái khôi giáp sâu, nhảy qua, theo Triệu Phổ vào phòng.

Triệu Phổ đem cây đuốc ném tới đám khôi giáp sâu, mấy khôi giáp sâu kia tựa hồ phi thường sợ lửa, đều đào tẩu, mà có mấy con chạy chậm, trên người dính chút lửa, liền kêu vài tiếng ‘xèo xèo’, thống khổ ngã xuống đất không dậy nổi.

Lập tức, mấy con sâu đã bị đại hỏa nuốt sống, mấy con sâu khác đều chạy trốn, con nhện trên đỉnh cũng loạn cả lên, ào ào lẫn nhau, hướng xa xa đào tẩu.

Triệu Phổ đóng cửa lại, quay đầu, vừa thấy liền cười.

Thiên Thiên giật mình, xoay mặt, thấy Hàn Chương nhìn cậu cười, lấy lại tinh thần nhìn chính mình, chỉ thấy chính mình giống như con gấu trúc, gắt gao ôm Bạch Ngọc Đường không buông……

Lại nhìn Bạch Ngọc Đường, cũng đang tựa tiếu phi tiếu nhìn cậu.

Thiên Thiên thực thong dong đi xuống dưới, sửa sang lại một chút quần áo chính mình, âm thầm nhắc nhở chính mình, chú ý hình tượng a, hình tượng!

Bạch Ngọc Đường thật ra không ngại Thiên Thiên ở trên người hắn trong chốc lát, đưa tay giúp cậu sửa sang lại một chút quần áo, đảo mắt thấy mọi người ngồi ở một bên nghỉ ngơi.

Trừ bỏ Công Tôn, Giả Ảnh, Tử Ảnh cùng Ô Nhân Kiệt, còn có thêm hai người, là Lí Nguyên Hạo sắc mặt xanh mét, bị trọng thương – Thánh Mẫu Nương Nương.

Lí Nguyên Hạo hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm Bạch Ngọc Đường cùng triển Cảnh Thiên, vẻ mặt tức giận.

“Sao hắn lại ở đây?” Thiên Thiên nhìn tình huống Lí Nguyên Hạo, cảm thấy hắn có thể là bị điểm huyệt.

Triệu Phổ cười, “Đã nói hắn rất ngạo mạn.”

“Không nghĩ tới.” Lí Nguyên Hạo cười lạnh một tiếng, nhìn Bạch Ngọc Đường, “Không nghĩ tới mấy người cao thủ lợi hại nhất Tây Hạ thế nhưng ngăn không được một mình ngươi.”

Bạch Ngọc Đường lắc lắc đầu, cũng không nói, hỏi Triệu Phổ, “Thế nào?”

Triệu Phổ nhún nhún vai, “Thời điểm chúng ta đuổi vào, trước hết giải quyết hai người này, về phần Diệp Thiếu Ly kia, đã chạy không thấy ảnh, trên bản đồ cũng không có đánh dấu chỗ này, cho nên không biết nên đi đâu.”

“Nhưng lại gặp loại sâu này!” Tử Ảnh xen mồm, còn hắc hắc cười, “Tiểu Thiên Thiên, ngươi sợ con nhện nha?”

Thiên Thiên lập tức cảnh giác, Tử Ảnh này cũng là người lòng dạ hẹp hòi, chính mình không ít lần trêu cợt, lần này bị nắm nhược điểm, phải cẩn thận trả đũa nha.

“Đừng sợ.” Tử Ảnh cười cười, “Ta sẽ giúp ngươi lưu ý, về sau nhìn thấy con nhện nhất định nhắc nhở ngươi.”

Thiên Thiên khẩn trương, Tử Ảnh tuyệt đối là muốn trả thù chính mình, xoay mặt đáng thương hề hề nhìn Bạch Ngọc Đường bên người, Bạch Ngọc Đường đang cùng Triệu Phổ chuyên tâm nghiên cứu bản đồ.

Thiên Thiên lại cọ đến Công Tôn bên người, chỉ thấy Công Tôn mỉm cười đối cậu nhướn nhướn mi, nhỏ giọng nói: “Xứng đáng!”

Thiên Thiên nổi giận, đang lúc buồn bực, lại nghe bên ngoài một trận đại loạn.

Thanh âm là từ ngoại viện truyền đến, chợt nghe rối loạn, cảm giác giống như là con nhện đã trở lại, nhưng lại lộn xộn.

Triệu Phổ cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau liếc mắt một cái, mở cửa ra nhìn, Thiên Thiên cũng hiếu kì đi lên xem……

Chỉ thấy mấy con nhện vốn ở trên đỉnh không biết vì sao đều rớt xuống dưới, ở trong sân bò loạn, mà phía sau con nhện đông nghìn nghịt, là một thân ảnh màu vàng thật lớn, tất cả mọi người nhận thức, đúng là vừa rồi cùng Thiên Thiên kết hạ thâm hậu hữu nghị, trảo li Thạch Đầu.

Thạch Đầu hưng phấn mà truy đuổi một con nhện, nó bắt một con nhện bỏ vào miệng, ăn ngon, phía sau hắc y nhân vừa đuổi theo nó vừa kêu, “Thạch Đầu, ăn ít một chút a, ngươi ăn nhiều lắm rồi, sao này di chuyển như thế nào!”

Thế nhưng Thạch Đầu không thèm để ý vị chủ nhân ồn ào kia, mỹ vị trước mặt, nó chỉ lo từng ngụm từng ngụm ăn, không bao lâu, tất cả sâu lớn đều bị tiêu diệt sạch sẽ, Thạch Đầu bụng tròn vo như hình tròn, nó ngồi dưới đất thỏa mãn liếm móng vuốt lông.

Công Tôn cười, “Đúng rồi, trảo li thích nhất ăn sâu.”

Thiên Thiên nhìn mà hai mắt sáng lên, giữ chặt tay áo Bạch Ngọc Đường lay a lay, miệng nói nhỏ, “Tiểu Bạch, dưỡng một con đi, hảo hữu dụng a, còn có thể giết côn trùng!”

Công Tôn linh cơ vừa động, đối Thiên Thiên nói: “Thiên Thiên, sao ngươi không hỏi chủ nhân kia xem sao, có chịu đem Thạch Đầu bán cho ngươi không?”

Thiên Thiên sửng sốt, nháy mắt mấy cái, ở trong quan niệm của cậu, sủng vật của mình sao chịu đem bán a.

“Cũng đúng, vương gia Tây Hạ tìm người đào hầm, khẳng định là trảo li được cao thủ tốt nhất Tây Hạ nuôi phải không?” Hàn Chương cũng nói, “Bất quá vừa rồi người nọ nói, Thạch Đầu còn chưa đến 1 tuổi, hơn nữa nhìn ra được nó cũng không quá nghe lời, ta xem người nọ tựa hồ là quản không được Thạch Đầu, bằng không ngươi hỏi hắn một chút?”

Thiên Thiên xoay mặt nhìn Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường nghĩ nghĩ, lắc đầu, đối Thiên Thiên nói: “Lớn như vậy, ngươi thật muốn dưỡng a?”

Thiên Thiên gật đầu, tâm nói, là thiên địch của con nhện, ta nhất định phải dưỡng một con.

“Trảo li cùng động vật bình thường không giống nhau.” Công Tôn nói, “Thời điểm nó đói sẽ lớn.”

“Hả?” Thiên Thiên giật mình, “Đói bụng còn có thể lớn, vậy no rồi ngược lại sẽ nhỏ sao?”

Công Tôn gật đầu, “Thông thường trảo li đều thích ăn côn trùng, nhưng không có nhiều cơ hội ăn, cho nên lúc cho nó ăn linh tinh gì đó, nó sẽ trở nên rất lớn, đó là do nó ăn không khí. Người Tây Hạ lần này phỏng chừng là vì muốn đào động lớn, cho nên mới cố ý bắt nó bỏ đói lớn như người. Chỉ cần ăn côn trùng no, nó sẽ nhỏ lại.”

“Cái gì?” Thiên Thiên giật mình.

“Giống như thật sự là vậy.” Bạch Ngọc Đường chỉ ngoài cửa viện, mọi người ngẩng đầu, chỉ thấy trảo li kia nguyên bản cao lớn như người, giống như là bóng cao su bị rút khí, nhỏ lại chỉ còn phân nửa, thoạt nhìn càng thêm phì đô đô, càng đáng yêu.

Thiên Thiên nhìn mà tâm động, đẩy cửa lao ra đi ôm cổ cọ a cọ.

Thạch Đầu đầu tiên là bị Thiên Thiên làm cho hoảng sợ, sau khi thấy rõ ràng, phát hiện là Thiên Thiên, liền cũng cọ lên.

Hắc y nhân có chút vô lực nói: “Thạch Đầu thật là thực thích ngươi a.”

“Bán cho ta đi, được không?” Thiên Thiên ngẩng mặt nhìn chủ nhân Thạch Đầu.

“Ân…… Thạch Đầu không bán.” Hắc y nhân có chút do dự.

“Ta sẽ hảo hảo đối tốt nó, sẽ mỗi ngày đều uy nó ăn no, sẽ không mắng nó cũng sẽ không đánh nó.” Thiên Thiên cam đoan.

“Hắc……” Hắc y nhân kia đột nhiên ngốc hồ hồ cười, “Ta còn nghĩ đến ngươi sẽ nói, ngươi muốn bao nhiêu tiền, không nghĩ tới sẽ nói đối nó thật tốt, theo những lời này ngươi nói, ta đem Thạch Đầu tặng cho ngươi.”

“A?” Thiên Thiên cả kinh há to miệng, có chút không xác định, “Thật sự?”

“Nhà của ta là chuyên môn dưỡng trảo li.” Hắc y nhân ngốc ngốc nói, “Thạch Đầu tuy rằng là trảo li tối không nghe lời nhất, nhưng là lợi hại nhất, nó giống như cùng ngươi hữu duyên, cho nên tặng ngươi.”

“Cám ơn!” Thiên Thiên một phen phác đi lên ôm hắc y nhân kia, vỗ a vỗ, “Huynh đệ a, ngươi thật sự là người tốt a, người tốt……” Nói còn chưa xong, gáy bị nắm, bị Bạch Ngọc Đường kéo áo trở về.

Nhìn hắc y nhân, lại nhìn trảo li, Bạch Ngọc Đường nói: “Chuyện tốt như vậy, không có yêu cầu gì sao?”

Hắc y nhân cười rộ lên, gật đầu nói: “Yêu cầu thì có.”

Triệu Phổ đi lên vài bước, hỏi: “Yêu cầu gì?”

Hắc y nhân cười, “Chờ các ngươi sự thành, thả hoàng tử nhà của ta đi.”

Triệu Phổ cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau liếc mắt một cái, buồn cười, “Ngươi không muốn chúng ta hiện tại thả Lí Nguyên Hạo, mà là phải đợi sau sự thành?”

Hắc y nhân vỗ vỗ đầu Thạch Đầu, lắc đầu nói: “Ta phải đi về thu thập hành lý, mang theo một nhà lớn nhỏ chạy nạn a, cho nên các ngươi trì hoãn chút thả hoàng tử cũng tốt.”

“Ngươi cứu mạng của hắn, hắn không phong cũng phải thưởng a.” Thiên Thiên kỳ quái, “Chạy cái gì?”

Hắc y nhân thở dài, “Nếu hoàng tử biết mệnh này của hắn là ta dùng một con trảo li đổi lấy, chỉ sợ cả nhà ta chết hết cũng không đủ.”

Bạch Ngọc Đường bật cười, gật đầu, “Ngươi cũng không ngốc, so với bọn hắn đều thông minh hơn.”

Hắc y nhân có chút ngượng ngùng lắc đầu, hỏi, “Các ngươi, có thể đáp ứng không?”

“Hảo!” Triệu Phổ sảng khoái trả lời, “Lí Nguyên Hạo không thể chết, ta tự nhiên sẽ thả hắn!”

Đang nói, chợt nghe trên đỉnh đầu truyền đến một trận cười âm trầm.

Hết chương 22.

Categories: Thất ngũ kì án lục | 1 Phản hồi

Điều hướng bài viết

One thought on “Thất ngũ kì án lục – Chương 22

  1. Pingback: Thất Ngũ Kì Án Lục – Nhĩ Nhã | Miêu nữ đại nhân

♥ Mỹ nhân ~ nói lời tâm tình nào ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: